Chào mừng khách Tìm kiếm | Chủ đề có bài mới | Đăng nhập | Đăng Ký

3 Trang 123>
CD125 Benly Tùy chọn · Xem
gps
#1 Đã gửi : 04 Tháng Ba 2006 12:33:57 CH

Danh hiệu: Thêm cái ba lô


Gia nhập: 02/03/2006
Bài viết: 109
Điểm: 144
Bài viết của VNDrake, một chiến hữu đã tham gia nhiều hoạt động của TBG:

Tôi là bạn của anh tá điền Minsk đã lâu năm và đã cùng những anh tá điền này từ nhà anh Cường Mínsk-Hà nội rong ruổi nhiều vùng như Tây bắc, Đông Bắc, Duyên hải ...phía Bắc. Gần Tết vừa rồi nhân qua anh bạn đang đi du học ở nước ngoài thấy cái xe CD125 nằm đó, lại nghe mọi người bàn tán về cái hay cái lãng tử của Benly tôi hỏi chơi chơi không ngờ anh bạn tôi đồng ý bán thế là chạy ra ATM góc phố lấy tiền trả. ĐI xe về mà long vẫn phân vân không biết mình đúng hay sai.

Sau một buổi nằm tại một tiệm sửa xe máy gần nhà, em CD Benly lung linh lóng lánh đánh cái mắt đen nhánh, đôi má bầu bĩnh liếc tôi như gái mới về nhà chồng. Nhưng em đã nhầm, tôi là tên vũ phu vốn quen với những anh Minsk xấu xí lấm lem bùn đất, chạy xồng xộc trên đường không kẻ năng mưa, khi ốm đau thì cũng không nề hà gì đè anh ra giữa đường cái cùng vài hòn đá dăm cai tuốc nơ vít là có thể lành bệnh. Tôi tự nhủ "Thôi cô em nằm đó, Tết này cho cả nhà đi chơi với cô em chứ cái ngữ cô em cho ra đên Hoà Bình Mai châu là cũng khục khắc ho hắng thì biết làm thế nào!!".

Hôm thứ sáu vừa rồi một bạn của tôi gạ gẫm đi Tây bắc. Tôi và cậu ta vạch kế hoạch cho ba ngày toàn bộ đường đi cỡ khoảng 780km trong đó có độ 250 km đường rừng, 300 km đường núi Tây bắc và phương tiện không thể tin được co em bầu bĩnh õng ẹo CD Benly kia được! Bọn tôi vẫn tin vào anh bạn cũ MINSK. Sáng T7 vừa rồi 25tháng 02 tôi và anh bạn nai nịt dẫn nhau ra CLB xe Minsk, cả đoàn 4 năm người đến giờ hẹn thấy chỉ còn tôi và anh bạn là đến còn toàn là những anh hùng quán nước cả. Đên khi lấy xe thì ôi thôi chảng còn chiếc nào!!! Anh bạn tôi gạ thôi con CD này đi cũng được. Thế là em CD nó õng ẹo bước vào xưởng của anh Cường Minsk xiết chắt lại ốc và cõng hai cai thăng tôi moi thàng độ 75kg chưa kể quàn áo dày dép cộng với một đống đồ đạc máy ảnh lên đường

09h30 lên đường! Lên đường Láng Hoà lạc qua các SIêu thịo Big C , mấy văn phòng Tây tôi giật mình thấy ánh mắt cyủa các chị, các em trên những chiếc xe @, SH.. liếc sang tôi hoàn toàn khác hẳn! Có gì đấy hiếu kỳ của các đồng loại khác giới!!!
Trên đường Láng Hoà lạc, Xuân Mai em vẫn nhẹ nhà êm ái lướt trên đường. Để sớm có cảm giác núi rừng bọn tôi rẽ đi Lương Sơn đường bát đầu có dốc độ 8% em vẫn không có gì kêu ca! Cứ số 5 trên đường, khi lên dốc có đà đến gần đỉnh thì sô4 không có đà đôi khi xuống đến số 3.
gps
#2 Đã gửi : 04 Tháng Ba 2006 12:38:26 CH

Danh hiệu: Thêm cái ba lô


Gia nhập: 02/03/2006
Bài viết: 109
Điểm: 144
Thế rồi em vượt dốc Cun lúc nào không hay. Đến Thung Khe Thung Nhuối vào ngã ba Tòng đậu – Mai châu tôi bắt đầu thực sự ngỡ ngàng về em. Em Xuyên qua mây em cõng chúng tôi vững bước tiến vào Tây bắc như đã từng đi nhiều lần.Chà thế là em đã thuyết phục được tôi rồi - đoạn đường này mấy anh Minsk cung phải hục hắc số 2 số 3, nếu đi 2 người thì chỉ có số 1 và số 2 mới lên được. Đến Tòng đậu thấy đã đi hơn 160km, bọn tôi và em nghỉ một chút nạp xăng nhằm thẳng hướng Mộc châu. Đường vào Mộc châu ai cũng biết dốc đều 6-7 độ trên một chạng dài gần 20km trời mù tầm nhìn dưới 100m tôi không dám đi nhanh nhưng em cứ để số 5 mà vọt, thình thoảng tôi lái để mất đà lại phải giảm số tí chút. Thế rồi Mộc châu, Yên châu, đều đã đằng sau lưng rồi ngã ba Cò nòi, Hát lót. Đến Hát lót bọn tôi hoàn toàn tin vào sức khoẻ của em nên dù đã chiều em vẫn theo bọn tôi dẫn lối rẽ vào đường tắt đi Tà Rộc, Muờng Chùm. Đường mới làm bề mặt còn nham nhở lên xuống nhiều vậy mà mà em vẫn tít, Đến đây em gặp một đối thủ mới là các anh xe WIND của TQ do các tài xế dân tộc lái. Bọn họ lao vun vút nhưng em đâu có kém cạnh vẫn cần mẫn cõng hai tên béo chúng tôi leo hết đỉnh núi này, con dốc khác đưa chúng tôi đến Mường la 17h30. Em đã cùng chúng tôi vượt 340 km đường với 2/3 là đèo dốc trong 11 giờ. Cũng chặng đường này cách đây hai tháng tôi đã cùng bạn bè chạy ngược lại (Muơng la Hà nội) từ 17h đến 7h15 sáng hôm sau mới về đến Hà nội, hôm đó đi đêm, đường thoáng hơn, ít sương mù hơn và quan trọng hơn cả là đi từ cao xuống thấp nên dốc xuống nhiều hơn dốc lên.

Đêm nghỉ Mường La sáng hôm sau CN 26 tháng Hai, em đưa chúng tôi vào Phiềng Lao. Người dân ở Mường La có câu :

Không đi không biết Phiềng Lao,
Có đi mới biết dốc cao thế nào

Vâng! 28 Km đường đất đã lổn nhổn , lội qua các lòng suối cạn đã như mũ úp. Thương em bụng thấp nên phải đi
chậm. Trèo qua các cầu treo vùng Tây bắc rông hơn 1m, khi đi qua cứ đong đưa như đưa võng. Em cứ gầm gừ cõng hai tên chúng tôi qua Mường Chai vào đến Phiềng Lao, đến dòng Nậm Pu mất 1 h . Đây là cái đích đến đầu tiên của chúng tôi sông đẹp vô cùng, nước xanh ngắt, hai bên bờ là các bản người Thái. Em CD nằm bên dòng Nậm Pu thơ mộng ngắm hai thằng tôi lăng xăng chụp hết bến nước con đò, cô gái Thái tăm, các cháu bé chơi đùa bên bến sông… Bạn nào hay đi Tây bắc chắc không lạ gì cảnh tiểu vùng khí hậu ở Tây bắc thay đổi mỗi lần ta vượt một dãy núi. Hôm ấy Nậm Pu nắng đẹp như mùa thu dưới xuôi nhưng cái nóng ấy cũng hại đến em lúc bọn tôi đi ra, máy bắt đầu nóng! 13h30 em mình mẩy đầy bùn cõng hai chúng tôi trở lại Mường La. Đến đây tôi thương em vì cuộc phiêu lưu mới chỉ bắt đầu và lo không biết em có chịu đựng nổi không. Chẳng biết chăm em thế nào cho phải tôi đưa em đi thay dầu, nạp xăng
gps
#3 Đã gửi : 04 Tháng Ba 2006 12:39:17 CH

Danh hiệu: Thêm cái ba lô


Gia nhập: 02/03/2006
Bài viết: 109
Điểm: 144
Nghỉ ngơi đến 14h30 chúng tôi lên đường đi Muờng Chiến. Đây là vùng mà cả hai thằng chúng tôi chưa đến bao giờ. Mường LA- Mường Chiến cách nhau độ 42 km. Độ 20km đầu đường dải đá răm lên đều qua các bản người Thái đen, Thái Trắng. Sau đó gặp một công trủòng chuẩn bị cho thuỷ điện Ngọc chiến, dốc đất cao độ dốc> 15% tay lái của toi bắt đầu thể hiện sự thiếu kinh nghiệm ở đèo dốc. Vì luôn phải đi số 1 Em CD máy khá nóng nên cứ khoảng 1km phải nghỉ. Đoạn này kéo dài hơn 2km. Sau đó chỉ có đường mòn chạy dọc theo lòng suối cạn. Phải nói thêm một điều những điều mà những người ở Mường La hướng dẫn chúng tôi chỉ đúng 50% chắc hộ cũng chư bao giờ dở hơi đi vào vùng này. Đến Bản Ngọc chiến tôi làm quen được một anh người dân tộc thường xuyên đưa thực phẩm Mường La – Mưòng Chiến. Anh ấy nhìn chúng tôi và chiếc xe lắc đầu bảo nên quay ra. Tôi và tên bạn nghĩ lại phải quay lại hơn 30km đường núi nữa cũng sợ nên bụng bảo dạ thôi cố lết đến Mường Chiến nghỉ rồi sáng mai tính sau. Phải nói thêm 1 điều chúng tôi do đọc báo Lao động thấy nói Mường chiến sau những ngày tưng bừng phá trụi rừng Pơ mu nay được một số đại gia đầu tư trồng hoa. Ý nghĩ một thung lũng đầy hoa làm chúng tôi không nỡ quay lại Thế là bọn tôi lại cố gắng bỏ qua lời khuyên của anh bạn dân tộc mới quen cùng em lầm lũi đi bản Lướt, đường bé tí nhưng dù sao vẫn đi trên thung lũng

Qua bản Lướt là Mường Chiến . Con đường đang đi cắm thẳng vào một chân núi. Nhìn lên cái dốc chao ôi Mẹ, Cha, Đồng chí, Đồng bào ơi!!! Tôi ít khi nhìn thấy cái dốc nào rùng rợn đến thế. Nó dài độ 400m, đường đất, đã lổn nhổn. Độ dốc phải đến 20-30 độ. Đang ngồi ngắm bỗng thấy một đồng chí dân tộc trên một cái xem WIND xăm xăm đi xuông! Người ta đi được mình đi được! Tôi nói ông bạn vàng đi xuống đi bộ còn mình cùng em đè số 1 mà tiến. Em gầm gừ la hét leo được non nửa con dốc thì hết sức. Tôi quay ngang mũi xe chờ ông bạn trèo lên. Ông bạn tôi mặt vàng như nghệ vì trèo dốc mồm, mũi và tai thi nhau thở sau khi trèo độ 200m dốc với 2 lần nghỉ. Tôi lấy cuộn dây dù thường mang theo khi vào rừng buộc vào mũi xe bảo cậu ấy đi lên phía trước kéo, ông bạn tôi lúc ấy mới thòi ra một cái đuôi công tử bột. Cậu ấy than : “Anh ơi! Cái thân em còn không vác nổi nữa là, anh lại bảo em kéo cái xe!!!?”. Thoi đành vậy cậu ấy cố lên đến đỉnh dốc là mừng rồi còn tôi đi bộ gài số một dắt em leo lên đỉnh dốc. Em sau một hồi ngúng nguẩy cũng lên đến nơi . và một cảnh tượng thật chán hiện ra bên này dốc Bản Lướt thì trời xanh mây trắng nắng vàng bà con vẫn hò nhau bắt cá dưới suối, bên kia dốc trời xầm xi may sao không mưa. Hoa thì đã thu hoach đợt tết và thực không nhiều lắm, bản Thái vây quang thung lũng cảnh cũng nên thơ. Thả dốc xuống thung lũng vào xin chụp ảnh nhưng không được sự đồng ý. Mệt mỏi chán bọn tôi tìm nhà dân để nghỉ trời đã tối nhìn tháy cái nhà vệ sinh của nhà dân ấy ông bạn của tôi kêu tướng lên và nằng nặc đòi ra lúc ấy đã 17h15.

gps
#4 Đã gửi : 04 Tháng Ba 2006 12:40:00 CH

Danh hiệu: Thêm cái ba lô


Gia nhập: 02/03/2006
Bài viết: 109
Điểm: 144
Xem bản đồ thì Từ Mường Chiến có đường mòn khoang 18km ra được đường 32. Thôi đến nước này nữa em phải cố thôi, thế là lại lên đường. 10km đầu đường treo leo vách đá chõ rộng nhất 2 m chỗ hẹp chỉ 1m. Bạn nào đã đi tây bắc thì không lạ gì cảnh này. Và em cứ dón dén trên vách núi như thế đưa hai tên chúng tôi đi. 10km cuối xuyên qua rừng thông trong đêm tối, thỉnh thoảng lại thấy gỗ thông do các đồng chí sơn tràng (tục gọi là lâm tặc) vứt ngổn ngang ở mặt đường. Đến 19h30 chúng tôi đến đường 32 phía bắc đèo Khau phạ . Trời tối nhiều sao. Hai tên lần mãi mới có một nhà dân hỏi bảo bên kia đèo mù lắm. Kinh nghiệm ở Mường La nên không tin lắm hai tên quyết định làn về phía Nghĩa Lộ. Đèo Khau phạ nằm bên đỉnh Khau phạ cao 2088m nhưng bọn tôi đang ở phái Băc skhá cao của đèo. Nhắm mắt nhắm mũi tôi, anh bạn và em lao qua đèo 6 km thì đến đỉnh đèo thì thấy lanh và có sương mù. Bọn tôi từ tư đi xuống thì trời ơi tròi mù đặc như sữa tầm nhìn <5m may mà bon tôi đi xuống tốc đọ xuống chỉ độ 15km/h. Hơn 1 tiếng mới đến Tú lệ. Ăn tối ra vuốt ve em 1 cái “Em ơi cố đưa anh về Nghiã lộ nhé!” Thế là lại hai tiếng với 50 km mà hơn 20km trong sương mù. 22h30 mệt mỏi nhìn thấy ánh sáng thị xã Nghĩa lộ. Thuê khách sạn nghỉ. Từ đây tôi hiểu em dư sức về Hà nội trong ngày hôm sau.

Một quyết định dại dột lại được đưa ra và lại làm khổ em.Sang thứ hai 27 tháng 2 Sau khi nghe mấy lời tán dương của mấy anh bạn lái xe tự xưng rất thông thạo Tây bắc bọn tôi quyết định đi Về Hà nội qua Ba khe-Đèo Lũng lô-Thu cúc-Thanh sơn…-Hà nội.. Mấy anh bạn ấy sau khi tán dương chúng tôi bảo xe anh qua đềo Lũng lô như bỡn. Thế là bọn tôi phấn khởi lên đường. Rẽ vào Lũng llo thấy đường sao vắng, cảnh đẹp Sơn thuỷ hữu tìnhcứ thê đi độ 24km qua 1 trại tù là đến đỉnh đèo. Vừa vượt qua đinht đèo thì giười ah! Các vị hảo hán miền Tây bắc của tôi đã nói sai đèo Lũng lô đã bị phá huỷ hoàn toàn, hơn 300m đuơng bị sụt nhìn xuống sâu đên hơn 100m chóng cả mặt. Trên 8 tầng đèo thì bị phá huỷ đến 3-4 tầng mà toàn sụt lở sâu hàng chục mét , rông hàng trăm mét. Không dám quành xe vì sợ đất sụt bọn tôi dắt em lùi lại đến chỗ an toàn mới dám quay đầu chạy trối chết về Thu cúc. Từ đó em đưa chúng tôi về đến Hà nội lúc 19h30 dưới trời mưa phùn. Khi dắt em vào nhà cả màu đen kiêu sa của em đã bị phủ bởi bụ trắng toát. Em đã vì thói ngông cuồng của tôi mà chịu khổ “Thân gái dặm trường”

Qua chuyến đi này em đã thuyết phục tôi hoàn toàn, ngoài vẻ đẹp kiêu sa, cá tính em còn săn sảng phục vụ tôi nhũng cuộc đi điên rồ
sh0_0p
#5 Đã gửi : 13 Tháng Năm 2006 12:40:38 SA

Danh hiệu: Thêm cái ba lô



Gia nhập: 08/03/2006
Bài viết: 327
Điểm: -546
Đến từ: Hanoi
Mùng 8 tết, 2006
Cái em đề cập chả liên quan gì đến xe máy, nhưng cũng liên quan đến chốn Ngọc Chiến. Em lại đi từ bên Mù Căng Chải vào như bài báo “Vương quốc pơmu” đề cập. Từ bên đó vào có 2 lối rẽ là Ngã ba Kim (cách MCC 16km) và Đội 1 (chân đèo Cao Phạ), lối rẽ Đội 1 to hơn do phục vụ thủy điện nhưng lại dốc hơn. Em chọn đường to đi cho đỡ lao vực. Gọi là to hơn, ấy vậy mà đang đi đường nhựa to, rẽ vào nó như vào đường làng vậy khiến em đi lạc lên đèo cả đoạn. Trong khi lối rẽ Ngã ba Kim lại vuông vức trải nhựa đâu ra đó nhưng nhìn xa hơn một chút là lổn nhổn rồi.

Hôm đấy trời mưa nên đi vào có lúc xe cũng quay 90 độ. Vừa mới rẽ vào chỗ ngã ba Đội một được tí thì thấy rất nhiều cây đổ ngổn ngang xiên cả ra đường. Chặn 2 anh xe win lại giả vờ hỏi đường, hỏi thêm thì biết rừng mới trồng lại được 15 năm, mấy cây gỗ đổ do bão nắm ngoái và chả ai đem về vì cách nhà xa quá. Đi mãi thì tự dưng thấy một cái xe tải nằm trình ình trước cây cầu nhỏ mới khiếp, không hiểu sao nó chui vào được vì em nghĩ đường không đủ to cho nó chui vào. Hỏi ra thì nó bị hỏng và nằm chết dí ở đấy cả tháng rồi, chắc hồi đấy đường chưa bị sạt và nhỏ đi như bây giờ. Nhầm đường nên đi qua cầu tới một trường học, gặp anh giáo Thào A Tủa và lũ trẻ chỉ cho lỗi rẽ trước khi qua cầu. Ngoài anh giáo còn hai giáo viên dưới xuôi về quê ăn tết vẫn chưa lên. Chỉ mỗi chuyện ông anh hỏi đường xong vẫn đi nhầm mà khiến cả lũ trẻ cười vang trông rất vui, lại chậm tay chụp rồi. Quay lại rẽ đúng đường thì bắt đầu vào cái đoạn đèo bé tí. Em nghĩ đoạn hẹp nhất không được 1m đâu ạ, chỉ 80cm là cùng, mà bên phải thì vách gần dựng đứng, bên trái vực cũng gần dựng đứng.

Qua một khúc rẽ là con dốc nhỏ dẫn vào Ngọc Chiến. Ngả xe vào vách núi để đứng ngắm toàn cảnh và chụp ảnh. Phải nói cũng choáng vì lắm nhà gỗ pơmu thật. Đứa em gái đếm sơ sơ đã thấy hơn 150 nóc. Có những hộ rất hoành tráng: toàn bằng gỗ, trông gỗ còn mới vàng, 2 tầng liền, nóc nhà cũng bằng gỗ mới máu, 2 gian nhà phụ cũng gỗ tuốt nốt. Rồi có những hộ là căn nhà gỗ 3 tầng liền. Giống như bài báo, em thấy 2 bể tắm nước nóng nhưng tiếc là nhìn vào chỉ gặp 3 anh Adam, béo mỗi đứa em. Em thấy mấy luống hoa đồng tiền được phủ nilon dọc theo luống. Cánh đồng hoa layơn em đi hồi tết âm lịch tuy chưa gặt nhưng cũng chưa nở và đang bị bọc giấy -> cũng không khá hơn hoàn cảnh anh tí nào đâu. Trên con dốc bắt chuyện với ba người dân tộc đi ngang. Người ta kể lên rừng pơmu phải đi từ 5am và 12pm thì sẽ về được và xe tải vào đây ngon theo hướng Mường La vào. Giờ này xe vẫn vào, gỗ lim vẫn đang bị chặt ầm ầm ở trong rừng và chả ai quản lý cả. Xem ra dân ở đây cũng không khổ lắm: rừng có, suối nước nóng có, cột điện to đùng chạy vào tận bản, lại trông hoa.
sh0_0p
#6 Đã gửi : 13 Tháng Năm 2006 12:53:33 SA

Danh hiệu: Thêm cái ba lô



Gia nhập: 08/03/2006
Bài viết: 327
Điểm: -546
Đến từ: Hanoi
Em đi ngược lại nên tất cả những con dốc khốn khổ với anh Vndrake đều ngon lành với em. Công nhận là con dốc ở Mường Chiến dài và dốc thật đấy. Dốc ở công trường thủy điện chỗ Ngọc Chiến cũng dốc tợn tuy đường to. Để số 1 mà cứ nhả phanh ra là xe phi ầm ầm nên gần như phải đạp phanh liên tục. Ra gần Mường La gặp con suối với hai hàng cây lớn dọc hai bờ cũng nên thơ lắm nhưng nhìn xa chút thì cây cối lại trụi lủi rồi. Đường đi dọc suối lại đi vào giờ chiều nên gặp không ít thiếu nữ Thái đang tắm, mỗi tội lần này đi chả gặp cảnh nuy nào. Có đoạn thấy một em vừa cài váy vừa chạy ra từ sau tảng đá, trên tảng đá là một anh cầm máy ảnh đứng hiên ngang. Dọc đường cũng gặp không dưới 10 lần người dân vác gỗ: đi bộ, đi xe máy. Có nhiều em bé tí mà vác cây gỗ to đùng. Kì lạ thay nên ra vác thử, gỗ gì mà cũng chả nặng lắm. Hôm đó mùng 8 âm lịch thì phải, chỉ biết là anh người Thái bảo ngày đó ăn tết to. Qua một bản làng gặp mọi người tụ họp rất đông và đang nhảy múa, uống rượu. Ở đoạn giữa làng, trước cửa một căn nhà là một tấm ni lông xanh, trên đó là 4 bà lão, 1 chai rượu và vài cái chén, tuyệt không thấy mồi. Xem ra đây là các trưởng lão vì chỗ này trịnh trọng nhất, bọn trẻ chỉ thấy chơi quanh. Không dám dừng lại vì sợ bị gọi vào uống rượu, thế nên đi qua làng mới hỏi một chị người Thái là các cụ ông đi đâu hết rồi mà chỉ còn các cụ bà thế. Tiếc là chị cũng trả lời loàng nhoằng làm mình chả hiểu gì. Ngạc nhiên là đi được khá xa rồi mà ở đây chị này cũng nói đi từ 5am lên rừng pơmu thì 12pm về, người ở Ngọc Chiến cũng lấy gỗ ở đây thôi. Qua bản làng thứ hai thì máu lên đứng lại định chụp ảnh, chưa kịp ngo ngoe xuống xe hay rút máy đã có một anh người Thái ra nắm tay kéo vào uống rượu và rủ vào hội đang nhảy múa. Ôi thôi, thích thì thích thật nhưng còn phải về, xe kia thì đi trước rồi, xin lỗi rối rít rồi chuồn. Các anh cũng lịch sự lắm, dùng dàng một lúc rồi cũng tha chứ không giống mấy anh đường 279.

Xuất phát 9:30 ở MCC, dừng lại ăn trưa nửa tiếng ở Ngọc Chiến mà phải 4:30 mới ra được tới Mường La.

Trước khi đến Ngọc Chiến gặp một đàn xe đạp gỗ mới khoái. Trong đó có một chiếc đẽo rất tinh tế (ngoài cùng bên phải trong ảnh): yên xe là cả khối gỗ đẽo cong và nhẵn. Hỏi mua 100k mà em không bán với lý do: đồ em đi mượn. Lúc đó các em đang vác xe trên vai, dơ máy lên thì lập tức cùng đặt xuống và chễm chệ ngồi lên. Em vội đi nên không kịp chụp chi tiết cái xe đẹp đẽ đó.

Trông các em oách không, ngồi khuỳnh và sành điệu không kém gì các anh nhỉ.



so với (En route 279)

hungtucam
#7 Đã gửi : 13 Tháng Năm 2006 1:18:34 SA

Danh hiệu: Thêm cái ba lô



Gia nhập: 02/03/2006
Bài viết: 271
Điểm: -568
Đến từ: Vietnam

Chưa oách bằng anh Tabalo cưỡi xe đạp tre này:

hungtucam hình được đính kèm:
Nuoc rut.jpg (43kb) đã được dowbload 4.799 lần.
Hãy đi trước khi quá muộn !

balota
#8 Đã gửi : 16 Tháng Sáu 2006 11:36:01 SA

Danh hiệu: Trưởng lão



Gia nhập: 20/03/2006
Bài viết: 547
Điểm: 1.099
Đến từ: Vietnam

http://www.oto-xemay.net/

Có bài về CD Benley mọi nguoi doc cho vui. Zilot doc va dich cho Bill xuom nhe.

SUNF
#9 Đã gửi : 19 Tháng Sáu 2006 8:36:47 SA

Danh hiệu: Tay bị tay gậy


Gia nhập: 19/06/2006
Bài viết: 10
Điểm: 0
Đến từ: Hanoi
SUNF
#10 Đã gửi : 19 Tháng Sáu 2006 8:38:00 SA

Danh hiệu: Tay bị tay gậy


Gia nhập: 19/06/2006
Bài viết: 10
Điểm: 0
Đến từ: Hanoi
Ai đang xem chủ đề này?
Guest (1562)
3 Trang 123>
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn có thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.

YAFPro Theme Created by Jaben Cargman (Tiny Gecko)
Bản quyền bởi YAF | YAF © 2003-2009, Yet Another Forum.NET
Thời gian xử lý trang này hết 6,137 giây.


Supported by CENTECH Communication