Thú chơi xe phân khối lớn
Thứ tư, 24/1/2007, 09:02 GMT+7
Một chiếc Honda Goldwing 1500 phân khối ở Nha Trang, một chiếc Harley - Davidson Road King ở Sài Gòn, giá mỗi chiếc xe 2 bánh này tương đương một chiếc Ford Escape 4 bánh hơn 40.000 USD. Nhưng đấy không phải là giá trị duy nhất của thế giới dân chơi mô tô phân khối lớn.
Tầm hàng
"Bầm" - "bầm" - "bầm" - từng tiếng nổ trầm đục chậm rãi vang lên. Nghe thấy cả sự chuyển động trong không khí của từng dòng thanh âm. Quả là một tiếng nổ độc nhất vô nhị, xứng đáng để Harley - Davidson "đăng ký bản quyền". Chỉ cần nghe tiếng, cả quán cà phê Phượng Các trong con hẻm trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa đã biết đấy là Phương "Vinamilk" và chiếc Harley của anh thuộc dạng có một không hai, hiện cũng là một trong vài chiếc môtô đắt giá nhất Việt Nam.

Ở Việt Nam dân chơi Harley không nhiều vì nguồn hàng hiếm và giá cao. Trước đây anh Phương cũng chỉ chơi được đến Shadow Classic (Honda) và ngắm Harley trên... mạng. Cuối năm 2005, một người bạn điện thoại cho anh từ Hải Phòng. "Nghe này... bầm... bầm... bầm". Không còn lẫn đi đâu được âm thanh như một tiếng gọi mà không dân mê Harley nào có thể cầm lòng.
Từ Sài Gòn, Phương bay ngay ra Hải Phòng để "xem mặt nàng" (thực ra "xem mặt chàng" thì đúng hơn, vì nó là một "chàng" Fat Boy thực thụ). Chiếc Harley dòng Fat Boy đời 1999 này do một phi công Úc mang về, dĩ nhiên là hàng lậu, bị tịch thu và bán đấu giá. Nhưng khi Phương ra tới Hải Phòng thì Fat Boy đã có chủ, có điều chủ này (một đại gia đất Cảng) mua để trưng chứ không mê mà đi cũng chẳng nổi.
Lại một cuộc đấu giá lần hai, khi một tay chơi ở Hà Nội đã trả Fat Boy tới 27.000 USD rốt cuộc "chàng mập" theo Phương về Sài Gòn với giá 30.000 USD. Nhưng 30.000 USD không phải là giá chót. Về tới Sài Gòn, bắt đầu một cuộc "tân trang" toàn diện cho "chàng". Harley con trở thành địa chỉ tới lui hàng ngày của Phương. Anh tìm hàng và đặt hàng trên mạng. Fat Boy giờ đã mang hình ảnh của một Road King - một mẫu xe giàu truyền thống của Harley với dáng vóc đồ sộ và nhiều đồ chơi đi kèm.
Cuộc tân trang này tốn kém gần bằng một chiếc ôtô nhỏ: bộ đầu đèn Road King ngốn mất 2000 USD, ống bô 1.150 USD, hai túi da cũng tiêu tốn 900 USD... sơ sơ toàn bộ đồ chơi trị giá chừng 10.000 USD để xứng đáng là một "Ông vua đường phố".

Vậy nên giá chót của chiếc Harley "Phương Vinamilk (có biệt danh này vì hiện anh đang phụ trách mảng kinh doanh của công ty sữa Vinamilk và chiếc xe cũng góp phần không nhỏ quảng bá cho thương hiệu kinh doanh của chủ nhân) hiện đã lên tới 40.000 USD, trong đó toàn bộ công sức của chủ nhân từ lúc truy tìm tung tích "chàng", đưa "chàng" về, tìm đồ tân trang... chưa hề được qui ra thóc. Đấy là chưa kể công chăm sóc hàng ngày để "body" lúc nào cũng bóng bẫy không một vết mờ bụi, đang đi đường trời mưa thì thà người ướt chứ nhất định không để xe ướt (vì đồ trên xe rất nhiều chất liệu da thật).
Cách tầm hàng của Phương cũng là của hầu hết tay chơi môtô: Kể từ khi môtô phân khối lớn không được phép nhập khẩu vào VN (năm 1993), nguồn hàng trở nên cực kỳ khan hiếm. Hầu như tất cả đều trông chờ vào nguồn xe thanh lý từ những lô xe nhập lậu, nhưng dân chơi thực thụ hiếm khi mua được hàng ngay từ khi "nước 1" nên đành chịu "chém" một khi đã mê.
Nếu không đủ điều kiện săn lùng đỡ tốn công nhất thì tìm đến những "trung tâm môtô" như garage Hiếu Nghĩa trên đường Ung Văn Khiêm, quận Bình Thạnh. Chủ garage này cũng là một tay chơi có hạng thuộc CLB môtô quận 2 TP.HCM, CLB môtô nổi tiếng "chơi" nhất cả nước khi có tới 3 thành viên trong ban chủ nhiệm CLB đều tổ chức đám cưới rước dâu bằng môtô!
Hiếu Nghĩa, ngoài việc là một trạm sửa chữa bảo hành môtô phân khối lớn hàng đầu ở thị trường phía Nam, còn là một "showroom" nho nhỏ của môtô các loại. Tầm xe ở những trung tâm kiểu này, khách hàng muốn nâng cấp gì cũng sẽ được đáp ứng ngay, và giá thì vô chừng, xe giá 2 triệu đồng cũng có, mà xe trên chục ngàn USD, kể cả xe đời 2006 cũng có.

Tầm người chơi
Xe chính là người - câu cửa miệng này có thể gặp ở bất cứ dân chơi xe nào. TP.HCM đếm theo biển số đăng ký hiện có khoảng 2.500 xe mô tô các loại, nhưng xe còn "ngon", còn chơi được chỉ chiếm một nửa, số còn lại quá cũ nên để làm... bộ sưu tập là chính. Vì vậy, thời những năm 1980, Harley thanh lý hàng loạt, giá chỉ 9 chỉ vàng nhưng Harley "ngon" hiện nay chỉ còn đếm trên bàn tay. Năm 1987, tham gia hộ thống đoàn xe đua xe đạp, Harley đậu đầy xa lộ Nha Trang - TP.HCM vì cũ quá không đi nổi.
Dân mô tô chia xe làm 3 loại chơi, được mô tả theo hình dáng và tính năng của xe. Phần đông chuộng dòng xe "bật ngửa", khi cầm lái người ngã ra phía sau nên đi đường trường rất khỏe, không bị mỏi, nhược điểm là tốc độ không cao. Hầu hết các tay chơi ở độ tuổi trung niên đều chọn dòng này và cả Honda, Harley đều có rất nhiều mẫu để chọn theo yêu cầu.
Dân chơi trẻ thích tốc độ cao thường chọn dòng "chồm", tay lái thấp, khi lái người gần như dán xuống bình xăng. Honda GBR rất tiêu biểu cho dòng "xe chồm" và được dân chơi Việt Nam đặc biệt ưa chuộng. Trung dung dòng là xe "lửng" (standard), ở TP.HCM có một chiếc Hornet 919 kiểu này được xem là "đỉnh". Chia bảng thì như vậy nhưng cách chơi mỗi người chơi mỗi khác.
Với Phương "Vinamilk", anh mê nhất là đồ chơi cho xe. Vì vậy giấc mơ của người kinh doanh sữa này là mở một cửa hàng đồ chơi Harley tại TP.HCM. Ngược lại, Huỳnh Văn Hoài giám đốc một công ty kiều hối Mỹ - Úc, cũng chơi một chiếc Fat Boy đời 2001, mua lại sau đấu giá thanh lý ở Đồng Nai với giá là 24.000 USD, nhưng lại thích chơi "gin". Chiếc Harley của Phương "Vinamilk" đĩnh đạc, bề thế, cầu kỳ bao nhiêu thì chiếc Harley của Hoài trần trụi đơn giản bấy nhiêu mặc dù cùng "anh em một nhà". Và nếu cứ hiểu "xe chính là người" theo cách thông thường thì nhiều phen "bé cái nhầm" với dân chơi môtô.

Cứ trông ông chủ nhà hàng Lộc Ấn (đường Nguyễn Thị Diệu, quận 3) lêu nghêu, ai dám bảo đấy là chủ nhân chiếc Honda X4 hầm hố, động cơ tới 1.300 phân khối. X4 độc đáo ở chỗ nó chỉ được Honda sản xuất vào các năm lẻ, trong 3 năm 1995, 1997 và 1999 và đây là một chiếc đời 1997, có tốc độ cực lớn tăng tốc từ số 1 đến số 2 đã có thể vọt tới 120km/h!
Ông chủ khẳng khiu cùng cỗ máy cục mịch của mình đã rong ruổi nhiều năm trên đường trường xuyên Việt với bí quyết "đi xe cần thế hơn cần sức". Trông anh không có vẻ tay chơi nhưng chơi xe cũng vào hàng... hết cỡ, sắm nguyên bộ từ Honda X4, Honda Shadow, Yamaha Viago, Kawasaki... trong đó chiếc nhỏ nhất là Viago 550 phân khối, mỗi tuần đi một xe thay đổi.
Nhưng chơi "hoành tráng" nhất phải là Thảo quận 2, hôm 25/11 vừa rồi tổ chức một đám cưới có một không hai với đoàn rước dâu có cả xe ôtô mở đường và cuộc diễu hành của hơn 100 xe mô tô phân khối lớn mang biển số từ Nha Trang, Phan Thiết, Lâm Đồng, TP.HCM đến Bình Dương, Cần Thơ, Sóc Trăng, An Giang... Chỉ riêng công tác chuẩn bị đường đã mất hàng tháng trời xin giấy phép từ Sở TDTT, Sở VHTT đến cả Sở Công an.
Đi đầu đoàn rước dâu là 2 chiếc Honda Goldwing đồ sộ, trong đó có chiếc Goldwing 1500cc độc nhất Việt Nam (của một Việt kiều ở Nha Trang), trị giá hơn 40.000 USD.
Đường nhỏ
Một trong những lý do khiến anh em chơi mô tô quận 2 TP.HCM thích rước dâu bằng mô tô, như họ thổ lộ cũng là "kiếm lý do để được chơi với anh em", bởi mô tô thì... lớn mà đường để chơi thì nhỏ quá! Trong các thú chơi, hiếm có thú chơi nào bị "bắt na bắt nét" như chơi mô tô. Có tiền, rất nhiều tiền có thể rinh về chiếc xe hơi cả triệu USD đi diễu trên phố, nhưng với mô tô, không dễ thế.

Dân chơi than, không biết sao mình lại bị phân biệt đối xử thế? Lại còn bị nhập nhèm đánh lận con đen, cứ xe máy giật đồ, xe máy gây tai nạn là qui tội "xe phân khối lớn", trong khi thực tế phân khối lớn chỉ được tính từ 175cc và loại này bên dân sự muốn sử dụng phải tuân thủ những qui định ngặt nghèo, thậm chí quá ngặt nghèo.
Cả nước đã xóa bỏ đi quy định mỗi người chỉ được đăng ký 1 xe máy rồi nhưng bên mô tô vẫn nghiêm ngặt. Đi xe đúng tên đúng chủ, mỗi chủ chỉ được đăng ký 1 xe. Trái khoáy hơn, riêng tại TP.HCM, chơi mô tô giống y như chuyện mua nhà của dân nhập cư mấy năm trước. Bằng lái phải là bằng A2 theo qui định của bên Giao thông công chính, muốn thi bằng A2 phải có chủ quyền xe, còn bên Công an thì nhất quyết muốn đứng tên chủ quyền xe phải có bằng A2!
Thế mà xem ra vẫn... chưa đủ rắc rối, vì mô tô được xem như xe thể thao nên người chơi mô tô lại phải có thêm thẻ hội viên Hội mô tô do LĐTDTT là LĐ xe đạp mô tô cấp nữa! Một thời gian khá dài giới chơi mô tô TP.HCM gần như "ngủ đông" ngay giữa mùa hè.
Nhưng đời sống vẫn phải lách đi những con đường của nó. Nói chuyện dân chơi mô tô chỉ có mỗi một chiếc xe giống như nói chuyện dân sành điệu thời trang chỉ có mỗi một bộ đồ. Ít thì vài ba, nhiều thì cả chục chiếc các loại là gia tài bình thường của một dân chơi mô tô bình thường. Thế nên mới có chuyện khá nhiều xe của dân Thành phố nhưng toàn mang biển số tỉnh. Chiếc Honda CBR 1000cc có giá 25.000USD đầu tiên của TP.HCM (Hà Nội có một chiếc tương tự) mang biển số 86! Các tay lái ở thành phố cũng phải đưa nhau dạt về tỉnh để thi lấy bằng.
Nào đã hết, chơi xe phân khối lớn - đúng bản chất - là chơi tốc độ chơi công nghệ (khác với dân chơi xe cổ, xe chế, giá trị hàng đầu của thế giới này là công nghệ - gắn liền với đời xe, là dung tích xi lanh - gắn liền với sức mạnh tốc độ, và thương hiệu), nhưng trừ những chuyến xuyên Việt "công tác" cùng đoàn đua xe đạp, hiếm khi dân chơi mô tô được chơi đúng bản chất của mình (mô tô đi trong phố rù rì khác nào đi trưng diện!).
Một sân đua chuyên nghiệp là giấc mơ nhiều năm của dân mê tốc độ, nhất là khi nó đã trở thành chuyện bình thường ở nhiều nước trong khu vực. Năm 1989, cuộc đua lần đầu tiên kể từ sau năm 1975 được tổ chức tại trường đua Phú Thọ (vốn là sân đua ngựa), không khí trường đua nóng rang như sốt lên đến độ khán giả chen vào sân làm sập cả một mảng tường sân vận động. Sự cố khiến cuộc đua phải bỏ dở.

Trước 1993 (thời điểm cấm nhập xe phân khối lớn), Phú Thọ là điểm đua xe gần như duy nhất trong cả nước, song đầu tư kém nên cũng kém an toàn, dùng cả xe 67 vào đua, hoạt động èo uột nên sau đó cũng chấm dứt.
"Nếu được đầu tư đúng mức, đây sẽ là sân chơi thể thao phát triển, thu hút khán giả không kém gì bóng đá!" - ông Ngô Quang Vinh, Phó Chủ tịch liên đoàn xe đạp - mô tô TP.HCM khẳng định. Cùng với xu thế mở cửa cho phép nhập khẩu xe phân khối lớn, việc xây dựng những trung tâm đua xe thể thao chuyên nghiệp cũng mở ra nhiều hy vọng.
Sắp tới đây, tỉnh Ninh Thuận sẽ thử nghiệm đầu tiên với sân chơi "đua xe trên cát". Dự án xây dựng trung tâm đua xe Rạch Chiếc (TP.HCM) cũng đang rục rịch chuyển động. Có những sân chơi này, mô tô và những người ham mê nó mới thực sự được sống hết mình.
Thực hiện cam kết gia nhập WTO, kể từ tháng 8/2007, Việt Nam chính thức cho phép nhập khẩu xe máy phân khối lớn từ 175cc trở lên, với thuế suất tạm thời là 90% như các loại xe máy thông thường, ngoài ra còn chịu thêm 10% thuế VAT, nhưng sẽ không phải chịu thuế tiêu thụ đặc biệt.
Đây là tin nóng hổi mà dân chơi môtô nhiều năm qua đã phấp phỏng đợi chờ. Kể từ năm 1993, khi cánh cửa nhập khẩu mô tô phân khối lớn đóng chặt, dân chơi như chết nửa con người. Một dự án phái triển thị trường môtô tại Việt Nam của Yamaha phá sản ngay trước ngày khai trương.
Tất cả chỉ còn trông chờ dài cổ vào những lò xe nhập lậu bán thanh lý thỉnh thoảng tuồn được ra ngoài và phải qua vài "cửa" mới tới được tay người chơi thật sự.
Nay cửa sẽ mở lại kể từ 1/8/2007, nhưng mở như thế nào vẫn còn là vấn đề. Hiện tại, theo Bộ tài chính môtô phân khối lớn vẫn là "mặt hàng nhạy cảm" nên muốn nhập khẩu phải có giấy phép và sự đồng ý của Bộ Thương mại, đồng thời phải đảm bảo các chỉ tiêu khí thải của Bộ giao thông vận tải.
Theo dự kiến, người lưu hành xe còn phải nằm trong độ tuổi 30-40 và được cấp một loại giấy phép riêng của Bộ Công an. Cho phép nhưng không phải ai cũng được phép!
Theo Thuy Pham - Vietnamnet
Nhiều người đến, nhìn ngó
Vài người đến, nhìn thấy...