|
|
 Danh hiệu: Lang bạt thế giới  Gia nhập: 02/03/2006 Bài viết: 1.245 Điểm: -3.890 Đến từ: Luôn trên đường
|
Chào mừng TBG forum nâng cấp!
Chào bác SonTaytang, có được xem loạt ảnh của bác về Mông cổ, thế là anh em lại có dịp cùng chia sẻ rồi
Up loạt bài về Cào cào trên thảo nguyên cho các bạn cùng đọc nhé:
1. …Dưới cánh bay của Miat ( Hàng không quốc gia Mông cổ ) , những trảng đất mênh mông không thấy chân trời mầu vàng cát, pha lẫn nâu thẫm của đất, đôi vạt xanh mướt, có lẽ là những thảm cỏ của thảo nguyên từ từ trôi qua, chúng tôi đang bay qua thảo nguyên Nội Mông của Trung quốc, những sợi chỉ nhỏ dài tít tắp, mà nhìn trên bản đồ mới biết là những phần của một di tích nổi tiếng, Vạn Lý Trường Thành. hành trình chinh phục Ngoại Mông – tức đất nước thảo nguyên Mông cổ - hành trình mà chúng tôi hằng mong đợi, đang dần dần trở thành hiện thực… … Mông cổ, cái tên xa xăm cả về thời gian lẫn không gian, gợi đến hình ảnh về “ 3 lần chiến thắng quân Nguyên – Mông “ trong những quyển truyện tranh thưở thơ ấu, hay như một vùng đất xa lắm mà không mấy người Việt đặt chân đến. Hiện hữu gần nhất về Mông cổ chắc chỉ có đôi găng tay da Mông cổ mềm mại và ấm áp mà mỗi lần chuẩn bị cho chuyến đi xe máy mùa đông, chúng tôi cố tìm bằng được. Có lẽ, Mông cổ cũng mãi mãi chỉ dừng ở đó nếu một ngày đẹp trời, một anh bạn trong nhóm không giới thiệu quyển sách có cái tên bí ẩn và lạ tai “ Totem Sói”. Những trang sách như cuốn chúng tôi vào một thế giới của hoang dã, đầy ắp những cuộc cạnh tranh sinh tồn mạnh mẽ và ngoan cường của thiên nhiên, những tính cách mạnh mẽ của con người thảo nguyên trong việc tồn tại và bảo vệ sự hoang dã sống còn của họ, để rồi, những câu chuyện về sói bẫy ngựa, săn rái cá… đã ăn nhập vào tâm trí chúng tôi từ lúc nào, và chuyện khám phá thảo nguyên vừa quen thuộc vừa bí ẩn và xa lạ chỉ còn là vấn đề thời gian. May mắn, trước chuyến đi của chúng tôi chừng 2 năm, Vĩnh, một tay dị nhân không kém phần lãng tử, cũng đã thực hiện một chuyến đi tương tự. Vậy là, gần như những chủ đề chính trong một vài chuyến chèo thuyền kayak ở Cát bà, nơi Vĩnh thỏa sức với cuộc sống vừa hoang dã vừa lãng mạn của mình, chúng tôi lại xoay quanh chủ đề chinh phục thảo nguyên bằng xe máy. Thế là giờ đây, những vệt đường ngoằn ngoèo dưới kia đang hấp dẫn chúng tôi với một sự thu hút thật là ma mị. Hành trình Mông cổ bắt đầu!
2. Sân bay Ulanbator nhỏ nhắn, cỡ như sân bay Cam Ranh. Ra khỏi máy bay, một cảm khác hẳn đón chúng tôi. Trời xanh trong văn vắt, cao vời vợi. Khí hậu cao nguyên se lạnh nhưng ấm áp trong cái nắng hanh hanh. Không khí không gợn một chút bẩn bụi nào, mang lại cảm giác trong suốt của một khối pha lê. Đón chúng tôi là Joe, một tay bạn quen biết từ Việt nam cùng vợ hắn. Joe là một tên hợp chủng quốc, cha Hàn mẹ Việt sống lang bạt khắp nơi và dừng chân tại Ulanbator. Vợ hắn, một cô gái Mông cổ da trắng như ngọc và chân dài thẳng tắp như siêu mẫu, mặc một cái jupe tỉ lệ nghịch với chân làm cả bọn cứ ngẩn người ra nhìn. Trời ơi, 2 tuần nữa khám phá xứ Mông tuyền những người thế này đây! Khách sạn …. cử một chiếc xe du lịch nhãn hiệu Uaz 12 chỗ ( tương tự như cái xe Uaz cứu thương còn sót lại của quân đội thi thoảng vẫn còn nhìn thấy trên phố ) ra đón chúng tôi. Hê, lần đầu tiên chui vào chiếc xe này. Trần xe và thành trong xe phủ kín bằng những lớp đệm mút, trông hơi hơi lạ mắt so với những nội thất nỉ hoặc da của xe nhà mình. Mãi tới những hôm sau mới biết lý do tại sao. Đường phố Ulanbator khá nhỏ hẹp, xe ô tô chạy đầy ắp. Ô tô thì đủ mọi chủng loại trên thế giới đều có mặt ở đây. Từ những chiếc xe Lada, Uaz của Nga cũ mèm được sơn lại, cho đến những chú Hummer H1, H2 chạy sừng sững. Xe Nhật tay lái nghịch đủ đời cũ mới, xe Hàn tay lái thuận cũng lắm. Giá xe ở Mông cổ khá rẻ. Chiếc Landcruise 5 tuổi mà Joe chạy giá chừng 25000 USD, trong khi đó mấy chiếc xe Hàn chỉ vài ba nghì n là cả nhà vi vu được rồi. Xe rẻ vậy và chỉ đổi vài chục chú cừu là mua được chiếc xe nên ô tô là phương tiện giao thông cá nhân phổ biến ở đây, khiến thành phố đang dần trở nên quá tải về ô tô. Tại mỗi đèn đỏ, ô tô ứ lại thành 2-3 làn dài cả trăm mét.
Ảnh:.....................
Đường phố Ulanbator đây: nhiều chỗ không có hè phố: Trên đường các chủng loại ô tô khác nhau: Giai Việt ngắm gái Mông 
|
|
|
 Danh hiệu: Tay bị tay gậy  Gia nhập: 15/03/2006 Bài viết: 74 Điểm: 183 Đến từ: Hanoi
|
anh Tabalo post thêm ảnh mấy girl Mongo đi, ko biết có xinh ko nhỉ???
|
|
|
 Danh hiệu: Đồ chơi hạng nặng  Gia nhập: 03/03/2006 Bài viết: 378 Điểm: -1.613 Đến từ: Here, there and ev'rywhere
|
Cứ từ từ. Hai em ở ảnh Giai Việt trên so với mặt bằng chung bên UB là loại xấu.
Nhìn cái gáy mình đen trũi, fát khiếp nhở.  Nhiều người đến, nhìn ngó Vài người đến, nhìn thấy...
|
|
|
 Danh hiệu: Lang bạt thế giới  Gia nhập: 02/03/2006 Bài viết: 1.245 Điểm: -3.890 Đến từ: Luôn trên đường
|
Đường phố Ulanbator như đưa chúng tôi trở lại thời kỳ Sô Viết. Những tòa nhà tập thể cũ kỹ 5 tầng, kiến trúc kiểu kiểu như những khu tập thể Nguyễn Công Trứ nhưng được sơn sửa sạch sẽ và sáng sủa hơn, sân trước nhà có những khuôn viên nho nhỏ có mấy cái đu quay, bập bênh nhỏ cho trẻ em. Mỗi tòa nhà lại c ó một cái Minimart ở tầng 1. Còn các nhà tầng 1 khác thì không buôn bán kinh doanh gì giống như các nhà ở tầng 1 của ta. Khắp nơi, những bảng chữ mang ký tự tiếng Nga mà chữ Mông cổ sử dụng làm ta cứ như rơi vào những năm 60-80 của đất nước Liên xô. Đây đó trên đường, trong những góc phố, người ta dựng một cái lều Mông cổ (ger), sống cả trong lều lẫn trong khu tập thể. Lều Mông cổ là một biểu trưng rất du mục của người dân Mông cổ mà chúng ta sẽ có dịp hiểu kỹ hơn ở phần sau. Chiếc lều Mông cổ vẫn nằm rải rác trong sân các khu tập thể, trên phố, như một biểu hiện mãnh liệt của tập quán sống truyền thống của người Mông, không dễ gì phai nhạt.
Những ngôi nhà cũ kỹ như khu tập thể Nguyễn Công Trứ:
Nhưng cũng có những khu đô thị mới như khu Trung Hòa - Nhân chính:
Chiếc lều ( Ger ) Mông cổ được dựng trong nhà như một đồ trang trí. Bên ngoài, chiếc lều thật to hơn nhưng cũng có hình dáng tương tự:
3.
Khác với phần lớn những chuyến đi Mông cổ của các bạn Việt nam khác, chúng tôi quyết định sẽ chọn phương tiện là xe máy. Nhiều nhóm Việt nam đi Mông cổ đều đi theo lối thuê xe ô tô và mua tour, hoặc chí ít cũng là sử dụng các phương tiện giao thông công cộng. Nhưng viễn cảnh về một chuyến đi hoàn toàn du mục và phóng khoáng, không phụ thuộc vào bất kỳ ai và yếu tố nào, xe máy lại vẫn là phương tiện tối ưu.
Tuy vậy, đây cũng lại là vấn đề khó khăn nhất. Khi ở Việt nam, tìm hiểu qua các forum của tây ba lô, rồi liên lạc với các bạn Mông cổ, dường như chuyện không đơn giản. Giá cho thuê xe cào cào Nhật khoảng > 100 USD một ngày, xe Planeta của Nga cũ rich cũng tới 30 USD một ngày. Xe Trung quốc thì rẻ hơn nhưng chưa biết chạy thế nào. Trên đường đi mà có hỏng hóc thì chỉ có xe Nga may ra dân địa phương còn chữa nổi, các loại xe khác thì có mà tha về Ulanbator. Lần trước, Vĩnh, tay bạn kể trên, chạy xe Nga trên đồng cỏ Mông cổ, hỏng hộp số, đã phải mất đến cả tuần chạy đi chạy lại cả trăm cây số để thay được cái hộp số chết tiệt ấy. Rồi một bạn Mông cổ ở Việt nam, khi biết dự định của chúng tôi, đã vội can: “đi xe máy ở Mông cổ không giống ở Việt Nam đâu”…
--------------
Bản đồ hành trình dự kiến với khoảng 60% chạy offroad, không theo các tuyến đi thông thường và có đường quốc lộ,
Hành trình này cũng khoảng 30 % là cắt qua thảo nguyên, không có đường.
|
|
|
 Danh hiệu: Lang bạt thế giới  Gia nhập: 02/03/2006 Bài viết: 1.245 Điểm: -3.890 Đến từ: Luôn trên đường
|
Thế nên, ngay khi đặt chân tới UB, công việc quan trọng hàng đầu của chúng tôi là đi kiếm xe máy. Trong đội của Taybacgroup đi lần này, có 6 tay lái, nửa là đại gia, thế là, tiểu đội đại gia này kéo nhau đi kiểm tra xe cào cào Nhật, đời 2008, giá 120 USD một ngày. Mẹ kiếp. 12 ngày, gần 1.500 USD, bằng tiền mua một con cào cào tàm tạm ở VN. Bọn này tuy rất buốt ruột nhưng cũng đành móc túi đi kiếm xe. Nửa còn lại, được một anh bạn thổ dân khác dẫn đi kiếm xe Nga.
….Pành pành pành pành…. mù mịt khói… rồi tịt ngúm. Planeta kiểu như Minsk ở Việt nam, là chiếc xe phổ biến nhất trên toàn cõi Mông Cổ. Tuy vậy, kiếm ra chúng trên đường phố cũng đỏ con mắt. Dân Mông cổ giờ đây không còn chạy xe máy nhiều nữa mà chuyển sang các thể loại ô tô, do vậy, không dễ mà tìm được xe. Nek, cậu bạn Mông cổ là một “con ma xó” tha lôi chúng tôi lang thang khắp các chợ xe. Xe cũ thôi nhưng giá cũng không rẻ. Mua một con tàng tàng vừa chạy vừa run cũng tới 1.500 USD.
“Thuê à? bọn tao chỉ bán chứ không cho thuê” –
“Ồ thế bọn tao mua rồi 2 tuần nữa bán lại cho bọn mày?”
“ ờ thế thì được! vì bọn tao là cửa hàng bán xe chứ không phải cửa hàng cho thuê”
Ba anh già Mông cổ ngồi nói chuyện với nhau nửa giờ rồi ra giá mua lại bằng nửa giá bán với điều kiện là xe không bị hỏng hóc gì. Mà cũng cọc cà cọc cạch không đủ 3 chiếc. Xe này mà chạy thảo nguyên lỡ có gì thì cũng toi. Nek, cũng lo nỗi lo của những tay du mục sắp tới, vò đầu bứt tai một hồi, gọi điện toán loạn rồi quyết định dẫn chúng tôi tới một nơi khác.
------------------
(Chợ trời xe máy, cửa hàng này duy nhất còn gom được vài con xe Nga, Planeta xưa chạy khắp nơi ở Mông cổ, nay cũng khá khó kiếm. Trên đường khi vào các vùng xa xôi hẻo lánh còn có thể nhìn thấy còn hầu hết dân Mông đã dùng xe ô tô để thay thế. Cũng như xe Minsk, nay bạn đi miền núi ở VN, cũng không dễ kiếm nữa.
Để chuẩn bị cho chuyến đi này, chúng tôi cũng đã phải xuống chỗ anh Cường Minsk để nhờ hướng dẫn sử dụng và xử lý các hỏng hóc của xe Nga trên đường. Dù vậy, nhìn cái đám xe long sòng sọc, gỉ nghoét, khói mù này cũng ngại quá.
Cũng có thể kiếm những loại xe nhỏ 100-150 như xe phổ thông ở ta. Nhưng con đường Mông cổ chắc không thích hợp với các kiểu xe yếu ớt này. )
|
|
|
 Danh hiệu: Lang bạt thế giới  Gia nhập: 02/03/2006 Bài viết: 1.245 Điểm: -3.890 Đến từ: Luôn trên đường
|
Kể thêm một chút về khu chợ bán xe ở UB. Đó là một khu chợ rất lớn, nằm phía bắc của UB. Trong chợ bạt ngàn các loại xe ô tô mà dân Mông cổ ưa chuộng nhưng đa phần là secondhand. Xe Hàn có vẻ bày bán nhiều nhất. Các loại xe tải nhỏ, xe 12 chỗ Huyndai Starex đời cũ, xe bán tải… giá rất rẻ chừng vài nghìn đến mươi ngàn đã được con xe khá tươm. Thuế má cũng thấp nên dân Mông cổ mua xe ô tô dễ như ta mua xe máy. Xe thì lắm nhưng đường thì toàn đường thảo nguyên nên mọi tay lái Mông đều là những tay lái “lụa” mà dân chơi offroad ở VN phải gọi bằng cụ. Nếu thấy một em gái chân dài lái một chiếc sedan chạy vòng và vòng vèo trên những con đường ổ voi, loanh quanh tìm mô đất để ghếch được một bánh lên mà vượt qua thì đảm bảo các tay offroad Việt nam phải tôn bằng nữ hoàng off. Tuy vậy, có một điều thú vị là hầu hết các gara sửa xe ở UB đều do thợ Việt nam làm chủ. Suốt dọc con đường từ trung tâm tới chợ xe có rất nhiều các gara trưng biển “Gara Việt nam”. Thợ Việt khéo, chịu khó và không nề hà công việc nên được dân Mông chuộng. Xe của Mông cổ thì phần lớn là loại secondhand, đường xá thì lộ cộ, xe hỏng vặt cũng nhiều nên chắc việc bảo dưỡng bảo trì, sửa chữa đều một tay vào các gara cỡ nhỏ chứ loại này vào hãng là hơi khó. Lúc cao điểm, đã có tới hơn 1.000 thợ Việt sinh sống ở Ulanbator, Long, một tay thợ cho biết. Nay, kinh tế khó khăn nên anh em về còn một nửa.
------------------
Một góc chợ xe ở UB. Bà con đến chợ mua xe như ta đi mua xe máy.
Đầu tiên, lùa một đàn cừu nho nhỏ vài chục chú, giá mỗi chú khoảng 50-60 USD. Thế là đủ tiền ra chợ chọn một con xe bãi khoảng 2-3000 USD rồi. Giống nhà mình gọi người vào cân lợn bán rồi ôm tiền đi mua xe máy!
Vui phết, cả gia đình kéo nhau đi chọn xe. Bố thì trỏ xe tải, mẹ thì trỏ xe con, con thì trỏ xe 12 chỗ cho rộng còn nhảy nhót bên trong. Thế là cãi nhau loạn xị ngậu.
Một gara của Việt nam. Đi khắp nơi chỗ nào cũng chưng biển Gara Việt nam như thế này. Ngoài những đơn vị như ngoại giao, Người Việt ở Mông cổ chủ yếu làm nghề sửa xe ô tô. Có một nhóm nhỏ sinh viên ngành nông nghiệp chừng 10 người theo học bổng trao đổi chính phủ. Rỗi rãi, các em cũng ra làm thêm ngoài gara.
Chiếc xe dưới đây có giá khoảng 20-25 000 USD
|
|
|
 Danh hiệu: Lang bạt thế giới  Gia nhập: 02/03/2006 Bài viết: 1.245 Điểm: -3.890 Đến từ: Luôn trên đường
|
… Nơi Nek dẫn chúng tôi đến nằm ở trong thành phố. Đó là một câu lạc bộ chơi xe phân khối lớn. Có một đống xe cruise 400 và dăm chú xe cào cào các loại, tuy đời cũ 8x nhưng chúng tôi mừng hú vì nghĩ đến cảnh cưỡi bọn planeta khói, bẩn, ầm ĩ, tậm tịt thì cũng chả thú lắm. Mấy bạn chủ club ra chiều băn khoăn vì không biết có sắp giao trứng cho ác không. Minh Johnie trấn an bằng cách vén bụng lên khoe chiếc thắt lưng Harley Davidson (hàng hiệu HD duy nhất hắn sở hữu ), show với mấy bạn Mông rằng thì là mà bọn tao là dân chơi xe đấy, giao xe cho bọn tao là yên tâm lắm chứ không phải cho mấy thằng a ma tơ đâu.( Nói thật chứ thà giao xe cho bọn a ma tơ còn hơn. Bọn p-rồ này nó sẽ hành cái xe của mình đến nơi đến chốn. Chuyện này các bạn cứ đọc phần sau sẽ rõ. )
Trao đi đổi lại mãi, rồi cũng nhờ Nek dùng thêm kế ngoại giao nhân dân, nào là tình hữu nghị Việt Nam Mông Cổ, nào là tình đồng đội của dân chơi xe toàn thế giới, nào là không nhẽ bọn mày để dân chơi xe như bọn mày lại đi khám phá đất nước bằng ô tô, cuối cùng, các bạn Mông quyết định cho chúng tôi “mượn” xe với giá thật là mềm mại, chỉ đắt hơn xe Nga một chút, một cái giá nằm mơ so với giá xe 120 $ đời 2008 mà nơi khác ra giá.
Mấy chiếc xe này thậm chí mới chỉ có giấy hải quan chưa có biển, club liền in ra một công văn đi đường rất đàng hoàng, xác nhận là đội xe thể thao xuyên Mông của Việt nam đang đi thực hiện chuyến đi theo chương trình thể thao văn hóa gì đó, đảm bảo không có vấn đề gì với cảnh sát trên đường. Thực tế cảnh sát thấy chúng tôi cũng không hỏi han gì, đôi chỗ còn tận tình chỉ bảo đường xá . Vấn đề xe thế là xong, cả nhóm kéo nhau đi chuẩn bị đồ đạc khác cho chuyến đi, để mặc club hì hục cả đêm lắp lắp chuyển chuyển, dọn từ một đống xe cũ kỹ xếp chật nhà thành 6 con xe khả dĩ cho hành trình xuyên Mông cổ, hành trình mà ngay cả club xe cào cào nọ cũng phải thừa nhận là “hoành tráng” và đến bọn tao cũng chả đi.
Ngoài vấn đề về xe cộ mà bây giờ đã được giải quyết tương đối ổn thỏa, để thực hiện một chuyến đi xe máy xuyên Mông cổ, cũng cần có công tác tổ chức tốt và những kỹ năng khác. Bạn không thể trông cậy vào ai, ngoài chính mình trong việc tìm đường, định hướng, tự nấu nướng ăn uống, kỹ năng lều trại, sửa xe cộ, y tế và trăm thứ bà giằn khác.
--------------------------
Chợ trời ở Mông cổ, nơi chúng tôi hy vọng kiểm được các đồ cần thiết cho chuyến đi:
|
|
|
 Danh hiệu: Tay bị tay gậy Gia nhập: 21/12/2009 Bài viết: 15 Điểm: 45 Đến từ: Ho Chi Minh
|
bạn Tabalo mến
Thật thú vị khi đọc bài viết của bạn và càng thú vị hơn khi biết các bạn đam mê xe máy đến mức mang cả tình yêu xe đến Mông Cổ, đáng tiếc là tôi không có kỹ năng cởi ngựa sắt như các bạn ( tôi chỉ có thể lái chiếc Max với tốc độ tối đa 30 km/h thôi), nhưng dù sao , tôi vẫn chúc bạn sẽ bay xa hơn với con ngựa sắt thân yêu
Kim Sơn
|
|
|
 Danh hiệu: Lang bạt thế giới  Gia nhập: 02/03/2006 Bài viết: 1.245 Điểm: -3.890 Đến từ: Luôn trên đường
|
Đồ đạc chuẩn bị cho chuyến đi này, tương tự như các chuyến đi xe máy của nhóm Tây bắc ở mọi nơi. Tuy nhiên, vì phải mang hầu hết từ Việt nam nên hành lý của chúng tôi khá nặng và cồng kềnh, có dễ mỗi người mang tới hơn 30 ký, không kể đồ xách tay.
Từ bộ quần áo xe máy to sù sụ, khi xách ra sân bay Việt nam lúc trời đổ mồ hôi làm cho cả máy bay phải ngó nhìn, đến những thứ như dây buộc đồ, ba lô đồ sửa xe nặng trình trịch, 3 cái lều, túi ngủ, bếp ga, giầy đi xe máy… tất tần tật phải xách từ nhà đi. Quả thực là qua bên Mông cổ không dễ kiếm những đồ này. Mặc dù, outdoor là hoạt động khá phổ biến và được yêu thích ở Mông cổ, các cửa hàng outdoor cũng khá sẵn nhưng giá của đồ xịn thì khá đắt, đồ Tầu thì bán đầy ngoài chợ nhưng dùng không ổn lắm, ngoài ra, các đồ outdoor hầu hết là để dùng với ô tô nên khá to, trong khi đó chuyến đi xe máy cần gọn nhẹ và thật tốt.
Thứ có thể mua tại Mông cổ chỉ có vài ba cái nồi nhôm, dăm cân gạo, một cái can đựng nước và khi cần, đựng xăng, và vài thứ lặt vặt khác. Còn mũ xe máy cũng khá khó kiếm vì dân Mông cổ giờ ít đi xe máy. Loanh quanh các cửa hàng trong thành phố mãi, cùng với 3 bạn Mông cổ giúp đỡ mới tìm ra một cửa hàng bán đồ xe máy, có mũ xe Tầu loại cấm làm rơi xuống đất vì sợ vỡ.
Ngoài ra, chúng tôi cũng phải mang theo một cái netbook, bộ đàm, điện thoại di động có GPS và bộ sạc điện từ ắc quy để cho các thiết bị điện, vì khi đã vào thảo nguyên, ngủ lều hay ngủ ger thì cũng chẳng mong có điện. Nói thêm, E71 là điện thoại khá tiện dụng. Nó có thể cài Smartcom, phần mềm đọc bản đồ như Ozi, ngoài ra, cài được cái từ điển Anh – Mông cổ cũng khá tiện trên đường.
-----------
Đồ đạc lỉnh kỉnh mỗi xe phải chở khoảng 50 kg, bao gồm đồ cá nhân, túi ngủ, máy ảnh, đồ cả đội như lều trại, đồ sửa xe, bếp núc, nồi niêu, gạo nước, rau xanh, đồ khô dự trữ.
Nhiều lúc phải tự nấu cơm mà ăn:
đạm bạc bữa ăn tự nấu giữa đêm
nhưng cũng có lúc được phè phỡn:
|
|
|
 Danh hiệu: Lang bạt thế giới  Gia nhập: 02/03/2006 Bài viết: 1.245 Điểm: -3.890 Đến từ: Luôn trên đường
|
Vì chuyến đi được vạch hành trình một cách định hướng và theo gợi ý chung, còn thực tế, chúng tôi dự định đi theo các tuyến xuyên thảo nguyên, nên công tác hậu cần cũng phải được chuẩn bị rất cẩn thận. Lịch trình chuyến đi đã được nghiên cứu, các điểm đến, điểm nghỉ hay tổ chức hậu cần được thảo luận từ cả tháng trước khi đi. Thảo nguyên vốn đã ít người, vạch đường theo các tuyến hoang vắng chắc lại càng ít hơn. Nếu không kiếm được ger để ngủ nhờ hoặc thuê thì phải cắm trại giữa thảo nguyên.
Cứ 2 người một lều, quây kín 6 chiếc xe xung quanh để làm hàng rào chắn thú hoang và chó (ngủ rừng thì cũng gặp chồn cáo đấy, may mà thảo nguyên không có rắn rết gì, còn ngủ gần ger thì chó chăn cừu còn dữ hơn cả chồn cáo). Đồ ăn thức uống phải mang dự trữ đủ cho 1-2 ngày di chuyển. Cũng không mong phải tự nấu nướng nhưng biết thế nào được! Thế là, ngoài các đồ ăn khô lặt vặt, xe hậu cần chở theo dăm cân gạo, mấy cái bắp cải, một đống ruốc, mắm tép, nồi niêu xong chảo. Bếp ga thì vẫn loại du lịch đút túi quần thôi, mang từ VN đi mấy cái rồi, mua bình ga ở bển. Tóm lại là mọi sự chuẩn bị là đều để cho tình huống đi dài ngày mà không gặp người. Một thành viên còn cẩn thận đặt mua một hộp “power gel” các mùi vị khác nhau, đề phòng lúc không nầu nướng gì được, chỉ cần bóp một hai gói vào mồm là thay cho một bát cơm rồi
----------
Chó chăn cừu đây, đang xơi một chú ngựa trên thảo nguyên. Chả biết nó là chó hay là sói nữa. Đêm hôm mà bọn này mò vào lều mình thì cũng tởn đấy nhỉ? Trên đường hay nhìn thấy cảnh này lắm.
Đây là đội BMW trên thảo nguyên Mông. Trông có vẻ tổ chức tốt nhỉ , gần bằng TBG nhưng mà xe cồng kềnh thế này thì không chui rúc trong rừng ngang dọc như bọn tớ. ( ảnh này copy trên web )
|
|
|
|
Guest
|