|
|
 Danh hiệu: Lang bạt thế giới  Gia nhập: 02/03/2006 Bài viết: 1.245 Điểm: -3.890 Đến từ: Luôn trên đường
|
Sông Orhon, cũng như hầu hết các dòng sông ở Mông cổ, chảy hiền hòa chỉ như một con lạch nhỏ thường thấy ở Việt Nam. Tuy chỉ cách thành phố Darkhan chừng 20 km về hướng tây nhưng ở đây đã vắng vẻ và hoang dã lắm rồi. Không có cây cầu nào khả dĩ để vượt sông mà GPS lại chỉ đường phải băng qua sông. GURRR: nghĩa là cái cầu mà chúng tôi tra được trong từ điển Anh – Mông đơn giản trong điện thoại, tiếc thay mãi không ai chịu hiểu cho là chúng tôi muốn vượt sông. Cuối cùng, đành lấy giấy và vẽ hình con sông và những chỉ dẫn buộc chúng tôi phải ngược lên phía bắc chừng 5 cây để đến được cây cầu… Té ra nó không phải là cầu mà là phà, thảo nào không ai hiểu. Đây là một cái phà đặc biệt, nó không cần động cơ mà chỉ dùng hệ thống ròng rọc và dùng chính sức chảy của dòng sông để đẩy phà qua sông. Sau này, chúng tôi còn vượt qua khá nhiều sông ngòi trên đất Mông cổ nhưng không phải lúc nào qua sông cũng dễ dàng. Nửa số là cầu bê tông mới được xây dựng nhưng cũng có những cây cầu hoàn tòan bằng gỗ đung đa đung đưa, ọp à ọp ẹp phải oằn mình chở những chiếc xe tải hàng chục tấn đi qua.
---------------
Phà vượt sông:
Xăng dầu trên đồng cỏ ? Thường khoảng 100 km trên đồng cỏ không gặp người, có thể sẽ tới một điểm thị trấn, nơi bạn có thể nạp xăng. Một bình xăng Serrow 10 lít cho phép chạy tới khoảng 300 km.
Tuy thế cũng có lúc suýt nữa thì chúng tôi hết xăng khi cả mấy ngày trời cứ loanh quanh trong một vùng thảo nguyên hoang vu, toàn rừng và đồng cỏ. Cũng cần mang theo 2 bình can nhựa 10 lít, để đề phòng khi phải mua xăng.
Ảnh tượng đài Chinggis tòan cảnh đây ( ảnh này sưu tầm )
Quán xá bên đường ? Đây như một quán trà lá, hai em bé bán sữa ngựa chua. Uống hơi khó đấy! Phải chăng vì món sữa ngựa từ bé tí mà gái Mông lớn lên cũng chẳng khác gì " ngựa cái "???
-------------------------------------------------------------
10 năm TBG - 2000-2010, www.taybacgroup.com.vn,
10 năm các bài viết : http://ttvnol.com/forum/t_262189
|
|
|
 Danh hiệu: Lang bạt thế giới  Gia nhập: 02/03/2006 Bài viết: 1.245 Điểm: -3.890 Đến từ: Luôn trên đường
|
Tháng 8 là tháng cuối cùng của mùa hè, và được coi là mùa mưa. Mông cổ là m ột đất nước khá khô ráo và ngay cả mùa mưa thì lượng nước mưa cũng rất ít ỏi, chỉ ở mức vài chục ml cho cả năm, Vì thế nên mùa mưa ở đây cũng chỉ như một vài cơn mưa nhỏ ở Việt nam. Mưa thường chỉ lắc rắc đủ làm ướt rượt thảm cỏ mềm mại hoặc làm cho con đường thêm một chút lầy lội, nếu gặp mưa thì chỉ cần tìm chỗ trú kín đáo chờ chừng vài mươi phút là trời lại sáng bừng. Nghe thì đơn giản vậy nhưng việc kiếm chỗ trú không hề dễ tẹo nào. Đồng cỏ bằng phẳng bát ngát ít có cây cối nên nhiều lúc chạy được đến chỗ trú thì cũng ướt hết cả rồi. Ở mỗi cánh đồng bằng phẳng, nếu có một cái cây mọc được cao cao thì hầu như mọi người đều coi đó là một nơi linh thiêng để cầu nguyện và gửi gắm những ước vọng của mình lên trời xanh. Sau đó, họ để lại một vật gì đó mà thường là một hòn đá nhỏ, một sợi dây vải màu hoặc một vài đồng tiền lẻ Lâu dần, những nơi đó sẽ trở thành những đống đá lớn mà người ta gọi là totem. Totem cũng hay nhìn thấy ở những đỉnh đồi cao hoặc trên một con đèo.
------------
Sông Selenge, con sông lớn nhất Mông cỏ, vào mùa hè cũng chỉ cỡ một con sông bình thường ở Việt nam, như sông Đuống.
Hầu hết các con sông khác chỉ là một cỡ một con sông nhỏ, nước sâu lắm thì cũng tới ngực:
Totem - nơi thờ tự thần linh, có thể bắt đầu bằng chỉ một đống đá nhỏ thế này:
Nhưng cũng có những đỉnh đồi được dựng lên một cách cẩn thận:
Hoặc hoành tráng - trên những đỉnh đồi trên tuyến đường giao thông huyết mạch
-------------------------------------------------------------
10 năm TBG - 2000-2010, www.taybacgroup.com.vn,
10 năm các bài viết : http://ttvnol.com/forum/t_262189
|
|
|
 Danh hiệu: Lang bạt thế giới  Gia nhập: 02/03/2006 Bài viết: 1.245 Điểm: -3.890 Đến từ: Luôn trên đường
|
Chúc mừng năm mới cả nhà!
Chúc mọi người sức khỏe, đi nhiều và may mắn!
…Cơn mưa bất chợt ập đến trên cánh đồng... Chỉ một vài mảng mây xam xám lờn vờn trên không, xung quanh vẫn nắng chan hòa, thế rồi bỗng dưng mảng mây xám nhẹ ấy trùm lên ngay khoảnh thảo nguyên xung quanh bạn. Màu xám hiền hòa bỗng chuyển màu đen đe dọa, rồi nước rắc xuống. Không có chỗ trú, bạn đành cuống cuồng phóng tít trên thảo nguyên, mặc cho những giọt nước li ti đang phân phất đuổi theo mình. Thế rồi trên cái xanh ngắt mênh mông ấy, bạn nhìn thấy một chấm trăng trắng. Thở phào, có chỗ trú rồi, lại phóng tít mù để kịp đến trước khi mưa đuổi kịp.
Chấm trắng ấy là một cái ger, một cái lều Mông cổ rất đặc trưng và có từ ngàn đời nay. Ngay ở những thành phố lớn, nơi mà những ngôi nhà kiểu hiện đại đang xâm nhập vào cuộc sống dân đô thị, bạn vẫn có thể thấy những chiếc ger được dựng cạnh những tòa nhà 5-6 tầng. Còn ở miền quê, nơi có khoảng 2/3 dân sinh sống thì ger cũng chiếm tới phân nửa .
-------------
Cơn mưa sầm sập kéo tới:
Xa xa là chấm trắng, hy vọng trên thảo nguyên
Đó là những Ger, những căn lều đặc trưng của người Mông cổ
Để chống chọi với những cơn gió mạnh từ phương Bắc, nơi Siberi của Nga, hay với cái lạnh kinh người tới âm 40 độ vào mùa đông, ger là một cái lều hình tròn. Người ta quây một khoảng đất bằng một cái khung tròn từ gỗ nhẹ, sau đó quấn xung quanh bằng nhiều lớp nỉ lông cừu. Sau đó, dựng một lò sưởi giữa lều có cái ống khói cao vút lên. Mái của ger thường rất thấp để khỏi bị gió cuốn. Cửa ra vào của ger rất bé, chỉ vừa một người lách qua, và quay về hướng Nam để gió khỏi lọt vào. Một cái ger như vậy dựng lên chỉ trong vòng một ngày là xong. Có diện tích chừng 15 m2, một chiếc ger chứa toàn bộ một gia đình 2 thế hệ.
|
|
|
 Danh hiệu: Lang bạt thế giới  Gia nhập: 02/03/2006 Bài viết: 1.245 Điểm: -3.890 Đến từ: Luôn trên đường
|
Chăn nuôi vẫn là công việc bao đời nay của người Mông cổ nên họ thường ít xây nhà ở những chỗ cố định. Một năm, những người du mục này chuyển chỗ ở tới vài ba lần. Mùa đông, đàn gia súc được lùa về những bãi chăn thả kín gió, tuyết mỏng để lũ ngựa có thể dùng móng đập vỡ băng mà gặm được vài ngọn cỏ cằn cỗi, mùa xuân hè, mùa cỏ xanh mơn mởn, đàn gia súc lại di chuyển xuống những vùng đất màu mỡ hơn, nhưng thường rất lạnh vào mùa đông. Do vậy, xuân thu nhị kỳ, cứ mỗi năm, công cuộc chuyển nhà này lại được diễn ra ít nhất là 2 lần, thông thường cũng tới 3-4 lần. Nhà cửa do vậy phải gọn nhẹ, dễ tháo lắp, dễ vận chuyển.
Ngày xưa, một gia đình đặc trưng Mông cổ có một đàn gia súc, vài con ngựa, một cái ger, đôi khi h ọ còn đặt cái ger lên một chiếc xe bằng gỗ bánh cũng bằng gỗ để di chuyển cho dễ dàng. Thời Thành Cát Tư Hãn trong các cuộc Tây chinh Nam chiến của mình, Hãn cùng mang cả một bầu đoàn thê tử đi theo trên nhưng chiếc ger di động. Ngày nay, hình ảnh đặc trưng của một gia đình vẫn là chiếc ger, đàn gia súc nhưng bên cạnh có thêm một chiếc xe ô tô 12 chỗ hoặc một chiếc bình bịch. Họ vẫn chuyển nhà theo từng quý.
------------
Lùa cừu về chuồng. Xe máy vẫn chưa thể thay thế được ngựa :
Nuôi cừu lấy len là ngành sản xuất quan trọng của Mông cổ. Đặc sản Mông cổ có len Cashmere. Len này làm từ lông tơ bụng của dê và cừu, nhẹ như gió, mềm như mây, mịn như da thiếu nữ.
" Kiến trúc nhà " điển hình của người Mông cổ, Với dinh cơ này, người Mông cổ chỉ cần vài giờ để chuyển nhà.
|
|
|
 Danh hiệu: Lang bạt thế giới  Gia nhập: 02/03/2006 Bài viết: 1.245 Điểm: -3.890 Đến từ: Luôn trên đường
|
Bước vào trong chiếc ger, chúng tôi được một gia đình nho nhỏ Mông cổ tiếp đón. Chị vợ, đẹp và phúc hậu, nói được một chút tiếng Anh. Nhìn chị, dường như có cảm giác ta chợt gặp một người khách du lịch Nhật bản hay Hàn quốc đang lang thang hơn là nói chuyện với một người bản xứ. Đối lập là anh chồng thô ráp và hai đứa trẻ con tò mò nhìn người lạ.
Cuộc sống trong nhà xem ra có vẻ rất đơn giản. Chính giữa là một chiếc lò sưởi, thứ vô cùng quan trọng trong những ngày đông giá rét. Những nơi gần rừng, người ta đốt lò sưởi bằng củi, ngoài ra, phân bò phơi khô là nhiên liệu rất tốt cho lò sưởi và đun nấu. Xung quanh lò sưởi, cách chừng 1.5 mét là những chiếc giường đơn kê vòng quanh vách lều. Chẳng thấy tủ giả gì cả, tòan bộ đồ nội thất chỉ là chiếc lò sưởi và những cái giường. Khoảnh sàn bé teo giữa lò sưởi và giường là khu sinh hoạt chung của cả nhà. Trên vách, treo đầy những dây pho mát sấy để dự trữ cho mùa đông. Những miếng pho mát này rất rắn tựa như bánh sữa của ta, sấy khô ngâm trong muối, có vị mằn mặn, hơi tanh tanh khá là khó nhằn. Tuy nhiên, nó lại cung cấp rất nhiều năng lượng cho mùa đông lạnh giá và là thứ thực phẩm quan trọng. Gia chủ cũng rót mời khách phương xa một cốc koumiss, sữa gia súc, có thể là sữa ngựa đã để hơi chua chua. Hai món đặc sản là pho mát khô và sữa chua này không dễ xơi, nhưng lại là tình cảm quý của người Mông cổ dành cho khách phương xa. Có một câu hỏi nhỏ mà băn khoăn là với cái diện tích bé teo và mấy đứa con lộc ngộc kia, chuyện vợ chồng của họ chắc là ở ngoài rừng!?
-----------
Một gia đinh Mông Cổ, hai vợ chồng có ba con. Bên trong nhà thật là đơn giản.
cũng mũi dãi lòng thòng như em bé trên miền núi Việt nam
pho mat sấy khô
và những món ăn truyền thống

|
|
|
 Danh hiệu: Đồ chơi hạng nặng  Gia nhập: 03/03/2006 Bài viết: 376 Điểm: -1.619 Đến từ: Here, there and ev'rywhere
|
Thông thường đống đá nhỏ do người hành hương tự xếp như thế này thường được gọi là mani, qua nhiều năm được tôn dần lên thành gò, gò mani. Thói quen này rất phổ biến ở những nước đạo Phật phát triển như Ấn độ, Nepal, Tibet, Mongolia...thậm chí còn lan sang cả một số nước khác như Nga (cạnh hồ Baical người ta cũng quan sát thấy những mani tương tự).

Nhiều người đến, nhìn ngó Vài người đến, nhìn thấy...
|
|
|
 Danh hiệu: Tay bị tay gậy  Gia nhập: 15/03/2006 Bài viết: 74 Điểm: 183 Đến từ: Hanoi
|
tiếp đi anh Tabalo ơi, đọc hay quá, 
|
|
|
 Danh hiệu: Lang bạt thế giới  Gia nhập: 02/03/2006 Bài viết: 1.245 Điểm: -3.890 Đến từ: Luôn trên đường
|
Khác với dân ta, tài sản lớn nhất của người Mông cổ không ở trong lều, mà ở ngoài kia, đó là đất trời rộng lớn bao la, đó là cánh đồng mênh mông bát ngát, đó là đàn gia súc đang lang thang gặm cỏ, đó cũng là cái cốt cách phóng khoáng và lòng mến khách. Thế nên trong lều rất đơn sơ không thấy có gì đáng gọi là “ tài sản “ theo quan niệm của ta. Thế nhưng, tập quán chung của người Mông cổ lại rất hiếu khách. Bạn có thể vào lều mà không cần hỏi xin trước. Bạn có thể uống koumiss nếu khát, bạn có thể nghỉ ngơi nếu mệt. Chủ nhà dường như khi đi khỏi nhà đã sắp sẵn những thứ mà bạn sẽ cần dù rằng chẳng biết bạn có ghé thăm hay không. Nhưng ngoài kia, trên cánh đồng đủng đỉnh đàn gia súc ấy, có những luật lệ được xác lập từ thời Đại Hãn vẫn còn truyền đến giờ ( luật Yassa) , phân rõ rằng gia súc nhà nào thì nhà khác không được tơ tưởng, nó còn chặt chẽ tới mức nhiều lúc lạc đà lẫn sang còn không được cho uống nước để mà phải về nhà chủ cũ!
Cứ thế, bao năm nay, cuộc sống đơn giản, yên bình và đầy kiêu hãnh của mỗi người con Mông cổ đã trải qua, mặc cho mọi sự xoay vần, hôm nay, trên nét mặt của họ, vẫn còn nguyên nét khảng khái và bộc trực của những chiến binh Mông cổ năm xưa.
Cơn mưa thoáng qua đã giữ chân nhóm Tây bắc trong căn lều Mông Cổ được chừng nửa giờ. Chỉ nửa giờ thôi, nhưng đây là lần đầu chúng tôi được ở trong một không gian sống thật sự Mông cổ và bắt đầu cảm nhận được những nét phác hoạ về tính cách Mông Cổ. Chặng đường phía trươc còn dài, hy vọng từ những nét chấm phá này, bức tranh toàn cảnh về Mông cổ sẽ tiếp tục được hoàn thành.
-----------
Tài sản lớn nhất của người Mông cổ là cánh đồng bao la của họ
và nét cương nghị cùng lòng mến khách
Cơn mưa nhỏ đã cho chúng tôi một cơ hội gần với người Mông cổ như không thể gần hơn. Ngoài trời, những chú cào cào vẫn cần mẫn chờ đợi tiếp tục hành trình.
|
|
|
 Danh hiệu: Tay bị tay gậy  Gia nhập: 21/11/2008 Bài viết: 42 Điểm: 126 Đến từ: Hanoi
|
Các bác có một chuyến đi thật thú vị và đáng khâm phục! Đi để tìm thấy mình
|
|
|
 Danh hiệu: Lang bạt thế giới  Gia nhập: 02/03/2006 Bài viết: 1.245 Điểm: -3.890 Đến từ: Luôn trên đường
|
Con đường chạy dằng dặc dưới đám cỏ bỗng mất hút như nó chưa từng có, xung quanh cỏ cao ngập bánh xe, cuối trảng cỏ là rừng taiga. Rừng không rậm rạp như rừng nhiệt đới. Có lẽ chỉ có 2 lớp, trên là những cây taiga thẳng đứng, gày guộc, lá xanh thẫm, dưới là lớp cỏ mướt mát. Róc rách một khe suối chảy cắt ngang rừng. Xung quanh hàng chục cây số chỉ có rừng và rừng, không một bóng người. Cảm giác cô quạnh giữa rừng hoang khiến chúng tôi xích lại gần nhau hơn. Lựa chọn một con đường tắt, chúng tôi đã chấp nhận một rủi ro là rất ít gặp người để hỏi đường, hơn nữa, có hỏi được thì cũng chỉ được chừng 50%.
Người Mông cổ rất nhiệt tình, nhưng họ cũng chỉ một lối đi chung chung là đi về hướng Tây Bắc. Mà như các bạn biết, chỉ cần chệch hướng một chút thôi, con đường sẽ dẫn bạn tới một ngả khác hoàn toàn. Bản đồ 1 triệu đã cứu chúng tôi phần 50 % còn lại. Thường thì mỗi buổi sáng , chúng tôi đã lập hành trình ( routing ) trên phần mềm Ozi, sau đó, nạp vào các GPS để bám theo. Một vài chỗ trên tuyến này, đường cũ trên bản đồ đã bị bỏ hoang. Nhưng chỉ đi lệch chừng một vài cây, bạn có thể nhận thấy ngay phần bỏ hoang này, do chỉ sau một mùa cỏ mọc không có người đi lại là con đường đã mất dấu vết. Hai hôm nay cũng mới là những ngày đầu tiên chúng tôi thực sự dấn thân vào thảo nguyên Mông cổ, do vậy, những kinh nghiệm tìm đường, định hướng và cách đi trên thảo nguyên cũng chưa thật nhiều.
--------------------
Hoa ngập trên những cánh đồng mà chúng tôi vượt qua.
Hoa vây kín từng vết bánh xe,
Rừng. Chẳng có dấu hiệu nào cho thấy con đường này sẽ tiếp tục xuyên qua rừng. Chẳng có người để hỏi.
Tới chỗ không một dấu vết gì về con đường, chỉ hoa và rừng:
Rồi cũng kẹt cứng trong rừng taiga.
Chỉ là một con suối nhỏ nhưng rất sâu. Quá tốn sức để vượt qua, chúng tôi đành đi vòng lại tới 15 km đường rừng.
|
|
|
|
Guest
|