Chào mừng khách Tìm kiếm | Chủ đề có bài mới | Đăng nhập | Đăng Ký

5 Trang «<345
TBG & các bài báo Tùy chọn · Xem
tabalo
#41 Đã gửi : 02 Tháng Hai 2010 4:38:32 CH

Danh hiệu: Lang bạt thế giới



Gia nhập: 02/03/2006
Bài viết: 1.245
Điểm: -3.890
Đến từ: Luôn trên đường

 http://www.thanhnien.com.vn/News/0109/Pages/200913/20090327001740.aspx




Chuyện về hai chú nhóc chinh phục Fansipan 
 
 
27/03/2009 0:17 
Balo và Thành Rôm đặt tay vào chiếc chóp trên đỉnh Fansipan - Ảnh: Vũ Tùng

Đối với nhiều người, đỉnh Fansipan là niềm mơ ước  và cũng là sự tự hào của những người chạm tay vào khối chóp trên đỉnh núi cao nhất Đông Dương. Nhưng với hai chú nhóc: một lên 8, một lên 9, thì leo Fansipan cũng như một trò chơi.

 

 Mời nghe đọc bài

 

Hai chú nhóc đó là Nguyễn Phan Nhật Thành, học sinh lớp 3C trường quốc tế Uniworld (Hà Nội), nickname Thành Rôm; và Nguyễn Tùng Anh, học sinh lớp 4A trường Kim Đồng (Hà Nội), nickname Balo, giờ đã bước sang tuổi thứ 9 và 10. Cách đây gần 5 tháng, hai nhóc được hai ông bố là thành viên của nhóm du lịch Tây Bắc (Taybacgroup) "rủ rê" leo Fansipan.

Luyện tập từ 2 tuổi

Gặp lại hai nhóc sau 5 tháng chinh phục đỉnh Fansipan để nghe chúng hồi tưởng về chiến tích của mình, Thành Rôm hồ hởi: "Leo Fan (Fansipan) dễ lắm ạ, chỉ tội cảnh không đẹp như cháu nghĩ ở nhà thôi vì hồi đó trời mưa và nhiều mây mù quá". Còn Balo thì điềm đạm hơn: "Cháu vẫn nhớ như in hôm đó, đi mãi chẳng tới nơi, mới đầu cũng chán, nhưng khi chạm được vào cái chóp trên đỉnh thì cũng thích".

Để có cuộc đi kéo dài 3 ngày, 2 đêm liên tục trèo đèo, lội suối, vượt dốc trên 30 km, hai ông bố bắt đầu huấn luyện hai chú nhóc từ lúc... 2 tuổi. "Ngay từ lúc 2 tuổi đi đâu cả hai vợ chồng cũng cắp theo nhóc đi nên cu cậu cũng có "máu" từ bé tí. Lớn hơn một chút, để "quản bố", mẹ Balo thường xuyên cho nhóc đi theo mình. Vậy là hai bố con rong ruổi khắp nẻo đường của đất nước nên ít nhiều cu cậu cũng thích nghi được với các hoàn cảnh sống khác nhau", anh Tùng tâm sự.

Cách đây 2 năm để luyện mức độ dũng cảm của hai chú nhóc, hai ông bố chở chúng lên một khu nhà hoang, nằm trong khu rừng rậm quốc gia Ba Vì (Hà Nội) và thả chúng với câu đố: "Các con thử tự đi hết một vòng xung quanh ngôi nhà này rồi quay lại đây, bố mẹ đi đằng sau. Nhưng thực tình chúng tôi trèo lên xe và tránh ở một nơi khác", anh Tùng kể. Hai cậu rất hồn nhiên cứ nghĩ là bố mẹ chỉ đi đằng sau nên rất tự tin đi khám phá khắp khu rừng. "Cháu và Balo cứ đi, cảnh núi rừng lúc đó khá âm u y như trong mấy game hoạt hình chúng cháu hay chơi. Nhưng trời sáng nên bọn cháu không thấy sợ lắm. Một lần khác thì bố mẹ thả chúng cháu cũng ở khu nhà đó trong buổi tối, có chú Tùng đi kèm. Lúc đó bọn cháu sợ lắm, có nhiều âm thanh lạ, cả bọn run run nhưng vẫn cầm đèn pin đi thẳng", Thành Rôm vừa kể, vừa dùng tay diễn tả lại cảnh vật trong ngôi "nhà ma" trên Ba Vì.

Khi quyết định cho hai nhóc leo Fan, hai ông bố cũng đã có 2 tuần huấn luyện các chú nhóc các kỹ năng leo trèo, đi bộ... Vậy là ngoài thời gian đi học, cả hai cậu nhóc chăm chỉ đạp xe ra Công viên Bách Thảo cách nhà chừng 2 cây số để rèn luyện thể lực. "Mệt lắm cô ạ, chú Tùng và bố cháu bắt hai đứa chạy xung quanh bờ hồ trong công viên (khoảng 1,5 km - PV). Rồi leo bậc thang từ chân núi Nùng lên trên đỉnh rồi xuống, sau đó lại lên. Cứ hùng hục chạy như thế 10 vòng mà chỉ được trong 30 phút", Thành Rôm vừa chạy minh họa vừa kể. "Còn khi không đến được công viên thì sau giờ học cháu leo lên, xuống 5 tầng cầu thang khu nhà mình", Balo tiếp lời. "Huấn luyện mấy chú nhóc này "bở hơi tai" đấy.

Trước hôm đi, để hai chú nhóc thích ứng với bầu trời đêm, hai ông bố dẫn chúng tới Công viên Bách Thảo để chơi lúc... 23 giờ. Vì đã vài lần "đi chơi đêm" thế này nên hai đứa "anh hùng" lắm, chúng còn thi với nhau chạy xung quanh công viên. Thế rồi đang miệt mài chạy thì đèn trong công viên vụt tắt, bóng tối bao trùm. "Cháu đứng khựng lại, không biết chuyện gì xảy ra, cháu hét toáng lên vì sợ", Thành Rôm nói. "Còn cháu thì thấy nhiều "bóng" ở đâu ùa đến mình, cháu cũng sợ run", Balo nhớ lại. Nhưng sau đó cả hai đều lấy lại bình tĩnh và hoàn thành vòng chạy thử cuối cùng trước khi chính thức chinh phục nóc nhà Đông Dương.

 "Chẳng dễ như leo cầu thang ở nhà"

Tối 29.10.2008, hai chú nhóc cùng bố lên tàu đi Lào Cai. 6 giờ 30 ngày hôm sau đến sân ga, cả nhóm di chuyển bằng ô tô tới Sa Pa. 10 giờ 30 cùng ngày, Balo, Thành Rôm cùng hai bố đã sẵn sàng cho chuyến chinh phục. Thành Rôm và Balo mỗi người một balo đựng đầy đủ dụng cụ leo núi, áo mưa, chocolate, nước, đèn... "Cháu phải đi 3 lớp tất, cứ một lớp tất lại bọc ni-lông lại cho đỡ ướt, nên cứng hết cả chân", Thành Rôm diễn tả lại hành động đi tất. Khoảng một tiếng đầu tiên, hai chú nhóc rất hăm hở vì sau mấy tuần luyện tập cuối cùng thì cũng được leo thật. Cảnh núi rừng Hoàng Liên Sơn hùng vĩ, con đường rừng lúc này cũng khá dễ dàng nên các chú nhóc vô cùng thích thú. Thế nhưng chỉ sau trạm nghỉ trưa, buổi chiều trời nhiều mây, rừng bắt đầu âm u, hai chú bé đâm ra... chán. "Chúng cứ đi khoảng 50m rồi lại ngồi ì ra chờ bố tới. Hai đứa bắt đầu kêu ca và ngước mặt nói "giá như hết cái cây đằng trước thì tới nhỉ", "giá như mình có thể... bay lên cái đỉnh kia nhỉ"... Nhưng rất mừng là hai nhóc vẫn tiếp tục đi chứ tuyệt nhiên không đòi quay lại", anh Tùng chia sẻ thêm về cuộc hành trình. Trời tối, hai chú nhóc tự lấy đèn đeo vào đầu và đi tiếp tới lán 2.700 để nghỉ ăn tối và ngủ lại.

8 giờ sáng ngày hôm sau, cuộc hành trình tiếp tục. "Cháu thích đi buổi sáng hơn, nhìn cảnh vật xung quanh sinh động. Tuy nhiên, cháu sợ nhất là lúc qua đoạn núi đá dựng đứng mà có lan can. Hai bố kèm hai đứa mà tay cháu run run. Nó phải cao bằng tòa nhà 5 tầng, dốc ngược lên, chẳng dễ như leo cầu thang ở nhà", Thành Rôm cho biết. "Ngày đầu tiên cháu chưa quen, nên bị ho và xổ mũi mệt lắm. Tới ngày thứ hai thì cháu thấy khỏe hơn nhiều, đường núi gập ghềnh, cháu có bị "vồ ếch" một lần nhưng vì mặc quần áo dày nên không làm sao cả", Balo kể lại. Cứ thế, hai chú nhóc dần dần tiến về đỉnh núi cao nhất Việt Nam lúc nào không hay.

12 giờ ngày 31.10.2008, hai cậu bé chính thức chạm tay vào chiếc chóp inox, hoàn thành ½ chặng đường. Với nhiều người lớn, sẽ có rất nhiều cảm xúc được đặt tay vào chiếc chóp trên đỉnh núi Fansipan như lòng tự hào, sự hãnh diện, cảm giác vượt qua thử thách lớn lao, vượt qua chính bản thân mình... Còn hai bạn nhỏ thì sao? "Cháu thấy bình thường ạ, cuối cùng thì cũng tới nơi", Thành Rôm thật thà.

Cả đoàn nghỉ trưa tại lán gần đỉnh núi. Tại đây Balo tự nhiên nói: "Khi nào con sẽ chinh phục đỉnh Everest?". "Tôi nghĩ đó là ý định nghiêm túc. Tôi hy vọng rằng bọn trẻ sẽ thực hiện được khi chúng lớn lên", anh Tùng vui vẻ nói.

Balo kể tiếp: "Sau khi trở về, bạn bè cháu không tin và cứ nghĩ bọn cháu nói phét. Thì cũng đúng vì bạn cháu nghĩ đỉnh Fan ghê gớm lắm theo như mô tả trong sách mà. Chú dẫn đường bảo cháu và Thành Rôm là hai đứa bé Việt Nam nhỏ tuổi nhất mà chú ấy biết leo Fan. Trước đó chú ấy cũng thấy một bạn người Pháp cao tầm bọn cháu đi cùng bố mẹ vào rừng nhưng không biết có lên tới đỉnh hay không".

tabalo
#42 Đã gửi : 02 Tháng Hai 2010 4:41:58 CH

Danh hiệu: Lang bạt thế giới



Gia nhập: 02/03/2006
Bài viết: 1.245
Điểm: -3.890
Đến từ: Luôn trên đường

 Bài báo về sử dụng GPS trong các chuyến đi của TBG, đặc biệt là chuyến Mông cổ vừa qua: 






Bài viết gốc do phóng viên viết, bài trên có thể đã biên tập ít nhiều: 

Du lịch cùng GPS - thăng hoa những cảm xúc

Nạp vào thiết bị GPS (Global Position System) một bản đồ với những điểm đến xác định trước, bấm nút Go to rồi cứ bám theo những chỉ dẫn trên máy mà đi, hoàn toàn không biết những gì đang chờ đợi ở phía trước, tự mình trải qua mọi cung bậc cảm xúc, tự mình phải ra những quyết định, những tính toán để vượt qua những tình huống bất ngờ… Đó là niềm đam mê cháy bỏng của những người thích phiêu lưu, khám phá cùng GPS.

Phiêu lưu và chia sẻ

“Bốn cực – một đỉnh” là ước mơ và mục tiêu chinh phục dải đất hình chữ S của dân “phượt”. Chưa đến được cực Đông Mũi Đôi, cực Tây Apachải, cực Nam Đất Mũi, cực Bắc Lũng Cú và đỉnh Fanxipan thì họ còn thấy canh cánh bên lòng. Món đồ chơi không thể thiếu cho những hành trình này là GPS cùng các bản đồ với tỉ lệ và độ chính xác cao nhất có thể, vì như với điểm cực Mũi Đôi, nếu không có GPS thì rất khó xác định đâu là Mũi Đôi trong vô số những ghềnh đá đang nhấp nhô dưới làn nước biển xanh ngắt. Cảm ơn GPS, thành viên Ducko của diễn đàn CaravanViet thân thương gọi GPS là “người dẫn đường vô tri, lúc nào cũng sẵn sàng sáng lên dù trong đêm tối”.

Phong trào chơi GPS, du lịch cùng GPS đã nhen nhóm từ lâu, song mạnh nhất là thời điểm những năm 2006, 2007, 2008. Bạn có thể tìm thấy thông tin về du lịch cùng GPS tại nhiều diễn đàn như Box Du lịch của diễn đàn TTVNOL (www.ttvnol.com), Vietdu (www.phuot.com), www.focation.com, www.otosaigon.com, www.otofun.net..., nhưng nhiều nhất và có những chỉ dẫn chi tiết nhất cho những người mới “nhập môn” GPS là diễn đàn www.taybacgroup.com.vn, ở phía Nam thì có www.caravanviet.com. Hầu hết các tay chơi GPS kỳ cựu đều tập trung ở các diễn đàn này. Rất nhiều chuyến “đi chấm”, xuyên Việt, chinh phục Fanxipan hay vượt dãy Trường Sơn, khám phá Tây Bắc… đều hình thành từ những topic trên diễn đàn, có những chuyến thu hút mấy chục thành viên cùng tham gia. Trước những chuyến đi là những góp ý chia sẻ của người đi trước, những tấm bản đồ hiếm hoi được đưa lên mạng, những cung đường đã được ghi lại bằng máy thu GPS trở nên rất hữu dụng với những người đi sau. Sau những chuyến đi là những bài viết cảm nhận đầy xúc động của người trong cuộc mà bất cứ ai được đọc cũng đều thầm khâm phục và ao ước được như họ.

Có một sự thay đổi lớn trong những chuyến đi khám phá của dân “phượt” hiện nay, đó là nhờ GPS mà mỗi bước đi của họ trong suốt hành trình luôn được những thành viên ở nhà dõi theo và động viên. Hồi tháng 4/2009, thành viên Ducko của diễn đàn caravanviet đã có một chuyến leo Fanxipan đáng nhớ, anh được xem là “người thực hiện chuyến leo lên Nóc nhà Đông Dương đầu tiên của Caravanviet”, khiến cho cả diễn đàn đều háo hức và luôn online để ủng hộ tinh thần. Bạn bè ở nhà đã rất lo lắng khi nhận được tin nhắn của anh: “Trại 2200, N: 22 19' 41", E: 103 46' 53", Độ cao: 2230m. Đang cân nhắc ở lại hay lên tiếp 2800 m”, vì Ducko đã quyết định đi tiếp đến độ cao 2800m khi trời đã sẩm tối, với rất nhiều rủi ro ở giữa rừng. Phải đến ngày hôm sau mọi người mới thở phào khi nhận được tin nhắn: “Đang ở Tọa độ 22 18' 37"N 103 46' 08" E. Độ Cao 2.876m. Sương mù dày đặc!”. Những tin nhắn và sự động viên của bạn bè đã khiến Ducko thấy ấm áp hơn rất nhiều trong suốt chặng đường leo núi giá lạnh. Sau này, khi lại một mình chinh phục đỉnh núi Phú Sĩ – Nhật Bản, Ducko vẫn không quên cảm giác ấm áp ấy, tại độ cao 3143m (độ cao của Fanxipan) trên núi Phú Sĩ, anh đã hướng GPS về phía Fanxipan quê hương mà bồi hồi xúc động.

GPS phục vụ những chuyến đi

Khác với người đi du lịch thông thường, người đi du lịch với GPS có cách đi khác hẳn, không chỉ đi qua, mà là biết rõ mình đang ở đâu. Năm ngoái, trong chuyến du xuân Kỷ Sửu xuyên Việt, đoàn CaravanViet đã có những giây phút cực kỳ xúc động khi máy GPS báo những km cuối cùng tới vĩ tuyến 17. Tại điểm tọa độ 17.00’00’’N ấy, mọi người đều bước ra khỏi xe để cảm nhận sự thiêng liêng của lằn ranh vô hình chạy qua người. Thành viên Ducko kể với cảm xúc dâng trào: “Ở nơi mà con đường băng qua vỹ tuyến 17, em đã nằm lăn ra đó. Tin rằng vỹ tuyến 17 đang vắt ngang qua ngực mình. Lằn ranh vô hình đó đã đè nặng lên lịch sử của một dân tộc suốt bao nhiêu năm. Và em như cũng cảm nhận được sức nặng lịch sử đó giữa thâm u rừng núi. Bao nhiêu người đã vượt qua vỹ tuyến 17 trên đường Trường Sơn và cái giá mà họ phải trả...”.

Tháng 12/2006, anh Nguyễn Tuấn Anh (nick cattuhan1983, thành viên của Box Du lịch, diễn đàn ttvnol.com) đã một mình chinh phục đỉnh Fanxipăng để kỷ niệm sinh nhật lần thứ 23 của mình. Chuyến đi của anh ấn tượng ở chỗ, anh chỉ đi một mình, không có người dẫn đường (guide) lẫn người mang giúp hành lý (porter), ba lô nặng trĩu trên vai với lều, túi ngủ, đồ ăn, phải cân nhắc từng thứ cần mang theo để giảm tải, hành trang không thể thiếu là chiếc PDA có cài GPS cùng những kinh nghiệm đã được anh em trên Box Du lịch truyền cho (bỏ đoạn này vì không chính xác). Anh kể: “Kế hoạch được chuẩn bị trước ngày khởi hành ba tháng, tôi biết rằng khi không có guide và porter mình sẽ rất vất vả, có thể nói đặt cược thành công của mình là 50/50. Nhưng hình như máu phiêu lưu vẫn thôi thúc tôi nhiều hơn là nỗi sợ...”. Mặc dù chiếc GPS mang theo đã có sẵn tracklog của tuyến đường, nhưng khi thực hiện tính năng “Go to” thì hầu như những điểm đến đều bị lệch, anh đã nhiều lần phải quyết định chọn con đường cần đi tiếp. Sau một đêm ngủ trong rừng với những cảm giác không thể nào quên, cảm xúc phấn chấn tăng lên tột độ khi anh biết mình đã gần đến đích: “Tôi nhận ra rừng vầu mà các bạn đã từng chụp ảnh, trong lòng biết đích không còn cách xa nữa, tôi rảo bước nhanh hơn. Nhìn GPS đã chỉ đúng hướng, cách đỉnh Fan 1200m theo đường chim bay, và đang ở độ cao khoảng 2960m. Vậy là còn khoảng 2km leo núi nữa sẽ đến. Mây mù xung quanh vẫn rất nhiều, tôi mong được vượt qua tầng mây để khi lên đến đỉnh sẽ hưởng thụ một biển mây dưới chân giống như trong phim Tây Du Ký ngày nào. Đi quanh co mấy lần, đến một chỗ ngoặt tôi đặt bước chân lên những tảng đá cuối cùng trên đỉnh nóc nhà Đông Dương, lúc đó là 10h50 phút ngày 11/12/2006”. Với Tuấn Anh, điều duy nhất đáng tiếc trong chuyến đi ấy là, do không có chút thông tin nào trong GPS, anh đã không thể trở về bằng con đường Sín Chải mà phải về bằng đường cũ Trạm Tôn - điều ít người chấp nhận trong những chuyến phiêu lưu cùng GPS.

Vừa có một chuyến viễn du, lang thang trên thảo nguyên Mông Cổ bằng xe cào cào (loại xe máy chạy đường dài phù hợp với nhiều địa hình) hồi tháng 9/2009, anh Nguyễn Vũ Tùng, người có nickname Tabalo nổi tiếng khắp các diễn đàn du lịch, đặc biệt là Taybacgroup.com.vn, cho biết, không có GPS có lẽ chuyến đi của anh sẽ mất đi nhiều ý nghĩa. Anh kể: “Mông Cổ là một trong những chuyến đi đặc biệt của nhóm Tây bắc. Xung quanh chỉ là thảo nguyên mênh mông chẳng có đường xá gì, những con đường mòn nếu có thì chỉ sau một mùa cỏ mọc là đã không nhìn thấy gì. Chúng tôi cứ dò dẫm theo GPS mà đi, xuyên qua thảo nguyên, đã chứng kiến những cảnh tượng hùng vĩ, đã được thấy cảnh đại bàng săn cừu, đã thấy những rừng bạch dương tuyệt đẹp… Cứ gặp cảnh đẹp là chúng tôi rẽ ngang khám phá, xuyên qua những trảng cỏ mênh mông, lội sông lội suối, băng rừng thông ôn đới… rồi mới tìm cách trở lại lộ trình định trước, đôi khi không thể đi tiếp và phải quay lại. Trong chuyến đi, có những thành viên vốn không quan tâm nhiều đến GPS, nhưng sau chuyến đi họ thạo GPS làu làu và đã hiểu về giá trị của GPS trong những chuyến đi như vậy. GPS thực sự đã phục vụ cuộc đi của chúng tôi”.

Những người đam mê du lịch không ai không biết Taybacgroup.com.vn, nơi các thành viên được hướng dẫn rất tận tình về những kỹ năng như leo núi, cắm trại, hoạt động trong rừng… Tây bắc cũng là một trong những nhóm khởi xướng và ứng dụng GPS nhiều nhất trong các chuyến đi. Năm 2007, Taybacgroup mở câu lạc bộ chơi thuyền kayak, tổ chức lớp huấn luyện các kỹ năng sông nước và bơi thuyền kayak cho các thành viên quan tâm, và đã có nhiều chuyến “chinh chiến" bằng kayak ở sông Hồng, sông Đuống, sông Bôi, sông Mã, dòng Mađagui, hồ Ba Bể, Hạ Long… Chuyến đi ấn tượng nhất có lẽ là lần đi từ hồ Ba Bể đến Na Hang năm 2007. Anh Tùng Tabalo nhớ lại: “Đó là chuyến đi kayak kết hợp xuyên rừng khá thú vị. Có những đoạn phải lách thuyền qua khe núi hẹp cây cối um tùm, có những đoạn khuất trong vách núi tối đen, đèn các loại chả nhìn thấy gì, thuyền thì đi trong hồ toàn là những cây gỗ, gốc tre nổi lềnh bềnh. Thi thoảng một ánh chớp rạch toạc màn đêm lại càng tăng thêm cảm giác bé nhỏ trước thiên nhiên, nếu không có GPS thì cứ tưởng lạc vào đường cụt. Hành trình phải hoàn toàn dựa vào GPS (đã vạch sẵn đường) và PPC/GPS để theo dõi địa hình (mà bây giờ đã chìm dưới mặt nước). Thời gian chạy ban đêm là từ khoảng 19h00 đến 20h45 mới đến bến ở Na Hang. Qua chuyến đi mới càng thấy rõ là anh em chơi Kayak cần nắm vững GPS các thể loại!!”.

 

Những tracklog ấn tượng

Một trong những điểm thú vị của những chuyến du lịch cùng GPS là các tracklog mà máy thu GPS ghi lại trong suốt hành trình. Nhờ có tracklog, người xem dễ dàng hình dung được toàn bộ lộ trình, thống kê tổng lộ trình, vận tốc trung bình, thời gian dừng chân,... Thậm chí, ở các đoạn dốc núi, người xem chỉ cần nhìn tracklog là thấy được đường đèo quanh co và độ cao lên xuống như thế nào. Chính vì thế, người chơi GPS thường có thói quen đi đâu cũng ghi lại tracklog, xem đó như một “chiến tích" và chia sẻ với cộng đồng.

Trên diễn đàn taybacgroup.com.vn có một thread mang tên “Kho tàng chuyện cổ tích tracklog”, nơi anh em TayBacGroup chia sẻ về những chuyến đi của mình. Có vào đây mới thấy những chặng đường ra Bắc vào Nam thật tuyệt vời với những kỷ niệm khó quên. Thành viên LocTQ có một tracklog “để đời” về hành trình Xuyên Việt Saigon-Hanoi-Saigon của mình, với chặng đường dài hơn 5000 km, trong đó lượt đi Saigon-Hanoi theo đường quốc lộ 1, lượt về Hanoi-Saigon theo đường Trường Sơn (đường Hồ Chí Minh). Thành viên GPS gửi tracklog các chuyến đi Mường Lát, Ngọc Vừng. Thành viên dht thì khoe tracklog chuyến leo đường rừng lên đỉnh Langbian tại Đà Lạt, độ cao 2.140m… Anh Lê Anh, nick vndrake, thành viên TBG từng có một tracklog “độc nhất vô nhị” khi anh tự lái thuyền đi thám hiểm vịnh Hạ Long trong bốn ngày đêm, khảo sát cuộc sống trong Vịnh, tới những điểm mà ít có khách du lịch nào đặt chân tới.

 

Thu thập tracklog các chuyến đi giờ đây trở thành một phong trào ở khắp các diễn đàn du lịch. Mục đích là để lập kho dữ liệu bản đồ số dùng chung, để những người đi sau khi đi lại lộ trình đó sẽ có một bản đồ tin cậy hơn, cũng như những cảnh báo về cua ngoặt trên đường chính xác hơn, điều rất hữu ích khi lái xe ôtô.

Và những trăn trở về GPS ở Việt Nam

Kho cơ sở dữ liệu bản đồ, dữ liệu địa lý thiếu và yếu là điều mà người dùng GPS Việt Nam thiệt thòi nhất so với những nước phát triển về lĩnh vực này. Các dữ liệu bản đồ, dữ liệu địa lý hiện đang sử dụng cho các phần mềm bản đồ còn thiếu và chưa được cập nhật thường xuyên là những rào cản để khai thác hiệu quả các ứng dụng GPS, không chỉ cho những thú chơi như trên, mà còn cho rất nhiều ứng dụng trong các lĩnh vực kinh tế và xã hội.

Theo anh Tùng Tabalo, tọa độ một điểm A nào đó khi hiển thị trên GPS chỉ là những con số như 15độ18phút19giây thôi và đó sẽ chỉ là những con số vô nghĩa nếu nó không được gắn với một địa chỉ cụ thể nào đó, máy GPS khi đó không khác gì một cái la bàn. Do vậy, để sử dụng được GPS đòi hỏi phải có bản đồ càng chi tiết càng tốt. Việc thu thập các tracklog trên các diễn đàn hiện nay cũng là nhằm có được những bản đồ tốt hơn cho những người đi sau.

Anh Lê Anh, nick vndrake, một thành viên gạo cội của Taybacgroup cho rằng, ở Việt Nam, nói chung mọi người có kỹ năng xem bản đồ rất kém, kiến thức về địa lý, phương hướng cũng rất hạn chế, nên nhiều khi xem GPS không hiểu, không biết tỉ lệ bao nhiêu, không gian thế nào, thậm chí điều cơ bản đâu là Đông Tây Nam Bắc cũng không biết, thành ra việc sử dụng GPS mới chỉ là thú vui của một số ít người, còn đa phần mọi người không dùng GPS, hỏi đường bằng miệng tiện hơn. GPS thực ra chỉ có ý nghĩa với những ai đến một thành phố lạ, một nơi chưa quen đường đi lối lại, thì sẽ có cảm giác nơi mình cần đến đang ở đâu đó, cách mình bao xa. Ở những nơi như hoang mạc, rừng sâu, GPS củng cố cho mình lòng tự tin để đi tiếp.

“Với chúng tôi, GPS không chỉ là thú chơi, nó là niềm đam mê. GPS đòi hỏi kỹ năng đi đường tốt, những kỹ năng sống như dựng trại, đốt lửa, kỹ năng giao tiếp…, đó là những trải nghiệm mà không phải ai cũng may mắn có được”, anh Lê Anh tâm sự. Ham đi và đi nhiều, nên “con đường khó khăn nhất là con đường từ nhà ra ngõ”, vì họ còn phải sắp xếp công việc và hơn hết là cần sự đồng ý của người thân.

Ngọc Mai

 

tabalo
#43 Đã gửi : 08 Tháng Tư 2010 3:22:19 CH

Danh hiệu: Lang bạt thế giới



Gia nhập: 02/03/2006
Bài viết: 1.245
Điểm: -3.890
Đến từ: Luôn trên đường

 Fansipan " đẹp từng cen ti mét "  trên báo Đẹp

 

Fansipan : “ Đẹp từng centimet “

 

Độc giả của báo Đẹp hẳn muốn có một chuyến chinh phục Fansipan phải “ đẹp từng centimet” ¿ Những bí kíp đẹp sau đây giúp các bạn chinh phục FSP

 

Đẹp mùa

 

Fansipan mỗi mùa mỗi cảnh. Mùa xuân, cây cỏ mơn mởn, hoa xuân nở sáng bừng cả núi rừng. Mùa hè, nắng hè trên núi cao không gay gắt mà đem lại một không gian vời vợi và xanh ngắt. Mùa thu, mát mẻ và xào xạc lá vàng rụng. Mùa đông, băng tuyết bám  trên cây phác nên những bứe tranh nguệch ngoạc đơn sắc đầy quyến rũ.

 

Mùa đẹp có quanh năm nhưng phải chọn lúc không mưa để bạn có thể ngắm cảnh và thư thái trên những con đường khô ráo chạy dưới tán rừng rậm rạp hay trên những triền núi vời vợi. Những tháng khá khô ráo thường là tháng giao mùa tháng 4-5, tháng 10-11. Khi đó vòm trời xanh rộng lớn ôm một vòng trên từng cung đường leo fansipan khiến bạn có cảm giác phóng khoáng hơn, nhiệt huyết hơn và ngắm được những cảnh đẹp huy hoàng. Những trần mây thấp thường cuộn lên từ các thung lũng sâu làm cho đỉnh núi khi mờ khi ảo, lúc xa lúc và hành trình của bạn như bồng bềnh trên những lọn mây

 

Đẹp đường

 

Ai mà chả khoái chinh phục Fansipan bằng con đường đẹp nhất. Đường chinh phục FSP có 3 lối, mỗi lối có những vẻ đẹp riêng.

 

Đường Trạm Tôn: Đường này nhiều người đi nhất và cũng đỡ mệt hơn cả. Từ cổng vườn quốc gia Hoàng Liên ở độ cao gần 2000 m, bạn chỉ cần phải chiến thắng hơn 1000 m. Con đường này đi một góc rừng nguyên sinh nên bạn sẽ được đẫm mình trong không gian u tịch, bí hiểm và trầm lắng của rừng già. Sau đó nó sẽ vượt lên trên sống núi của dãy núi Hoàng Liên Sơn ở độ cao 2300 mét. Con đường nhỏ chạy vòng vèo, hai bên là vực sâu hun hút nhìn xuống cả thung lũng Mường Hoa xa xa. Đường này lên đến đỉnh xa chừng 18 km, thường dành cho một chuyến đi 2 -3 ngày.

 

Đường Sín Chải: Đường này là đường ngắn nhất nhưng cũng dốc nhất. Từ bản cuối cùng nằm sát chân núi ở độ cao khoảng 1500m, đường có nhiều đoạn dốc đứng trên những vách núi “ kinh hoàng “ nhưng cũng đẹp một cách hoành tráng khiến nhiều lúc ta cảm giác như thót tim. Đường dốc đến nhiều chỗ phải có dây để leo. Đặt mình lên con đường này, bạn trở nên tí hon và nó dường như dành cho những ai yêu cái đẹp hoang dã và mạnh mẽ.

 

Đường Cát Cát:  Từ Sapa, bạn xuống đến Cát Cát ở độ cao 1200 m rồi bắt đầu chinh phục với mức chênh lệch khoảng 2000 m. Không giống đường Trạm Tôn chỉ có lên và lên, đường Cát Cát lên núi rồi lại xuống tít thung lũng sâu vài ba bận mới lên đến đỉnh nên khá làm bạn “ ấm ức “. Bù lại, nó đi qua những góc hoang dã ít người đi của vườn quốc gia Hoàng Liên Sơn với những rừn

g Tùng La Hán hàng trăm năm tuổi đẹp màu thời gian và nhiều nét cổ quái. Đôi lúc, bạn còn được ngắm nhìn toàn cảnh FSP từ những đỉnh núi đối diện. Hành trình này cần ít nhất từ 3- 4 ngày.

 

Một hành trình kết hợp là lên đường Trạm Tôn và về đường Cát Cát hoặc Sín Chải. Bạn sẽ quen dần với việc leo núi trong chặng đầu tiên và dễ dàng chinh phục chặng còn lại dù dốc cao như ở Sín chải hay dài thăm thẳm trong rừng theo đường Cát Cát.

 

Người cũng phải Đẹp

 

May quá những năm gần đây phong trào đi Fsp đã được phái đẹp hưởng ứng nhiệt liệt. Mỗi đoàn đi không nhiều thì ít đều có sự góp mặt của các nữ khách. Sự hiện diện của các cô gái làm cho vẻ đẹp của Fansipan như được nhân lên nhiều lần. Nhưng để suốt hành trình lúc nào cũng đẹp và tươi tắn hoà với không gian tươi mát của thiên nhiên, bạn cũng nên chuẩn bị những bài luyện tập sức khoẻ. Mục đích là để làm quen với trạng thái vận động. Và leo FSP có thể khó như leo… FSP nhưng cũng có thể dễ như leo…núi Nùng ở Bách Thảo.

 

Bài tập dễ nhất là đi bộ hàng ngày vài tuần trước chuyến. Bạn có thể đi bộ ngoài công viên mỗi ngày 1 giờ, kết hợp với một vài động tác thể dục nhẹ nhàng hoặc các bài aerobic. Leo cầu thang nhà cao tầng hàng ngày cũng là một lời khuyên tốt, không chừng sau khi leo FSP về bạn lại nghiện món leo cầu thang văn phòng để giữ thân hình thon thả. Luyện tập sẽ giúp bạn vượt lên những triền dốc dằng dặc một cách thoải mái và hưng phấn, đủ sức ngắm cảnh và ghi lại những cảnh đẹp ít gặp trong đời.

 

Chọn một bạn đường tin cậy cũng là một trong những yếu tố quan trọng. Giờ đây, việc tìm bạn đồng hành trên các diễn đàn du lịch đang phổ biến thì bạn cũng nên thận trọng trong việc quyết định tham gia với nhóm nào. Chọn những người nhiệt huyết và có trách nhiệm làm bạn đường sẽ khiến chuyến đi của thêm phần thú vị. Những buổi gặp mặt và rèn luyện sức khoẻ trước chuyến đi  sẽ cho bạn biết nhiều về người đồng hành của mình và cũng là để “ khởi động “ chuyến đi.

 

Tham khảo trên mạng bạn sẽ tìm được những công ty tổ chức leo FSP có uy tín. Bạn nên chú ý những công ty có giá quá rẻ: đồ mang theo bị cắt bớt hoặc không đủ hướng dẫn viên và người khuân vác khiến bạn tốn sức cho những việc đó thay vì dành sức lực và thời gian cho việc hưởng thụ hành trình.

 

Đẹp đồ

 

Cái câu Người đẹp vì lụa vẫn không thể thoát ra khỏi hành trình chinh phục FSP. Đồ dùng và hành trang là một yếu tố quan trọng phải lưu ý.

 

Để có được hình ảnh đẹp trong chuyến đi, bạn cần có quần áo gọn gàng, thoáng mát. Chỉ cần vài ba bộ vì trên núi bạn cũng chẳng tắm giặt hàng ngày. Các cửa hàng “ Made in Vietnam“ có rất nhiều loại quần áo vừa đẹp vừa tiện để bạn lựa chọn những trang phục phù hợp. Một áo khoác gió chống được mưa nhỏ là cần thiết nếu trời trở nên ẩm ướt. Áo mưa cũng không thể thiếu vì “ gió mưa là bệnh của giời “.

 

Giày dép : bạn nên chọn những đôi giày thể thao thoải mái và bền, dùng trước từ khi luyện tập cho chân quen với giày và giày cũng mềm mại hơn. Giày có cổ cao sẽ chống vắt tốt và các loại cây cối bụi rậm cào xước chân.

 

Một vài đồ đạc khác cần thiết là găng tay vải sợi có gai nhựa ( mua ở hàng bảo hộ lao động ) giúp bạn bám vách đá, nắm vào các bụi cây thoải mái mà không sợ xước tay. Hoặc là các tấm bọc gối, bọc mắt cá chân thể thao sẽ bảo vệ mắt cá và đầu gối khỏi các va chạm với đá hoặc giữ khớp chân vận động đúng khớp, tránh trẹo chân.

 

Đồ mang theo nên nhẹ chỉ vài ba cân và trong một ba lô nhỏ. Những đồ khác có thể gửi người khuân vác mang giúp. Nước chanh pha với một chút muối giải khát và cung cấp muối, mất nhiều khi ra mồ hôi. Nếu bạn ghét vắt thì một dúm muối gói vào miếng vải chùi lên là vắt bay hết. Nhưng may mà vắt chỉ có ở độ cao thấp thôi nên bạn không phải lo nó sẽ đồng hành cùng bạn trên suốt chặng đường.

 

Sô cô la là thứ bù năng lượng cao cho những vận động mất sức. Các bạn gái khoái ăn vặt lại càng nên mang theo những đồ ăn khoái khẩu, nhưng nhớ mang gấp đôi kẻo các bạn trai xin hết! Kem chống nắng cũng hữu dụng với các bạn gái khi ở trên cao, tia nắng thường giàu tia tử ngoại hơn dưới đồng bằng. Thuốc lặt vặt cá nhân như thuốc cảm, dầu gío, thuốc đau bụng… cũng là thứ không thể thiếu trong balo của bạn.

 

Một cái đẹp nữa không thể không kể đến: đó là việc giữ cho hành trình của bạn luôn đẹp, xanh và sạch là cái mà bạn đến để cảm nhận, và giữ cho nó xanh và sạch cũng là để bạn đẹp hơn.

ara-border-div;border:none;border-bottom:solid windowtext 1.0pt; mso-border-bottom-alt:solid windowtext .75pt;padding:0in 0in 1.0pt 0in">

 

Đẹp nhất lúc trên đỉnh

 

Bạn cảm thấy vượt qua được chính mình để chạm tay vào một điểm đặc biệt: cái chóp. Cái chóp inox đã có nhiều thăng trầm từ chóp bằng inox do người nước ngoài đặt lên, chóp bằng đá rồi bị mưa gió, sấm sét làm vỡ, bây giờ là cái chóp inox do cộng đồng những người yêu FSP cùng xây dựng. Cái chóp sáng chói trên nền trời xanh mây bồng bềnh. Bạn là người chiến thắng và vẻ đẹp của cái chóp không thể không có hình ảnh của bạn. Một lá cờ đỏ thắm sẽ làm nền cho bức ảnh bạn cùng cái chóp: Đẹp một cách xúc động là cảm nhận của nhiều người khi đứng trên nóc nhà của tổ quốc.

 

 

tabalo
#44 Đã gửi : 08 Tháng Tư 2010 3:37:58 CH

Danh hiệu: Lang bạt thế giới



Gia nhập: 02/03/2006
Bài viết: 1.245
Điểm: -3.890
Đến từ: Luôn trên đường

http://www.laodong.com.vn/Home/Kham-pha-song-Hong-bang-xuong-kayak/20091/122328.laodong 

Khám phá sông Hồng bằng xuồng kayak

Lao Động số 8 Ngày 10/01/2009 Cập nhật: 8:51 PM, 09/01/2009
   
(LĐ) - Chủ nhật đầu tiên của năm 2009, thời tiết khá lạnh, sông Hồng đã chào đón 12 bạn trẻ khám phá dòng sông bằng xuồng kayak. Đây là một trong những hoạt động của Taybacgroup -  nhóm du lịch khám phá có tổ chức và nội quy chặt chẽ, nhằm thỏa chí đam mê du lịch mạo hiểm một cách an toàn nhất.

Sau 3 tháng tập luyện trên hồ Tây với sự giúp đỡ đào tạo của các HLV Đội tuyển đua thuyền VN, các bạn trẻ đã thực hiện bài thi "tốt nghiệp" của mình trên sông Hồng, trong khoảng 15km - xuất phát từ bến Đền Chèm, đích là bến tàu du lịch sông Hồng.

Sống ở Hà Nội, nhưng đây là lần đầu tiên chúng tôi được tiếp kiến sông Hồng gần đến thế, lạ đến thế, với những đàn vạc hàng trăm con đậu trên bãi giữa. Mặt sông yên ắng, xa lánh hẳn bụi bặm phố phường, như nhìn thấy có "một Hà Nội khác". 

Môn thể thao du lịch bằng kayak mới du nhập vào nước ta - nơi có nhiều sông, tuy quyến rũ, nhưng lại chứa đựng nhiều rủi ro. Dù vậy, dự định ban đầu của Taybacgroup là chinh phục sông Hồng mùa nước êm, sau đó sẽ là các vùng biển, thác nước đẹp trong toàn quốc. 

Đây là nhóm thứ 5 được đào tạo chơi kayak. Mỗi khóa học chỉ tối đa 12 người, vì tuy sử dụng xuồng kayak sản xuất tại VN, nhưng giá thành không rẻ, khoảng 10 triệu đồng/chiếc xuồng đôi. 

Kiểm tra kỹ thuật là khâu quan trọng trước khi đưa xuồng xuống nước.
Toàn bộ các thành viên đã sẵn sàng bước vào cuộc khám phá.
Cùng đưa thuyền xuống bến.
Đã tới đích, cảm giác thật tuyệt vời.
Sau gần 3 tiếng đồng hồ chèo thuyền, cả nhóm đã "tốt nghiệp" và được nhận kỷ niệm chương.

 
Lê Hồng Quang

Ai đang xem chủ đề này?
Guest
5 Trang «<345
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn có thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.

YAFVision Theme by Jaben Cargman (Tiny Gecko)
Bản quyền bởi YAF | YAF © 2003-2009, Yet Another Forum.NET
Thời gian xử lý trang này hết 0,787 giây.


Supported by CENTECH Communication