Chào mừng khách Tìm kiếm | Chủ đề có bài mới | Đăng nhập | Đăng Ký

6 Trang «<3456>
Hoc va Hanh Tùy chọn · Xem
balota
#41 Đã gửi : 11 Tháng Mười Một 2009 10:04:12 SA

Danh hiệu: Đồ chơi hạng nặng


Gia nhập: 20/03/2006
Bài viết: 457
Điểm: -453
Đến từ: Vietnam

http://dantri.com.vn/c25/s25-361068/mot-cho-con-di-my-nem-mui-ky-luat-quan-su.htm
 

Mốt cho con đi Mỹ “nếm mùi” kỷ luật quân sự.

(Dân trí) - Ngày nay, nhiều bậc phụ huynh có điều kiện ở Trung Quốc thay vì chiều chuộng các quý tử của mình thì lại gửi con em đến các học viện quân sự nổi tiếng hà khắc ở tận nước Mỹ xa xôi với hy vọng chúng trở thành những người tốt hơn.

 
Theo Chinadaily, hiện nay, có vẻ như các bậc phụ huynh Trung Quốc không còn “hào hứng” với việc nuông chiều và làm hư con cái như vài năm trước nữa. Nhiều người đã gửi con họ đến những học viện quân sự trước đại học ở Mỹ với hy vọng tình thương yêu “cứng rắn” sẽ mở đường cho chúng đến với thành công. 

Khác với các bậc cha mẹ ở một số nước khác muốn gửi những đứa con ngỗ nghịch đến những trường quân đội kiểu này những mong chúng được “nếm mùi” kỉ luật, nhiều phụ huynh Trung Quốc đang xem các trại huấn luyện này như một nơi mà những đứa con ngoan ngoãn của họ có thể trở nên tốt hơn, được “mài dũa” toàn diện và phát triển các kĩ năng lãnh đạo. 

Ông Song Wenming, một doanh nhân ở Kim Hoa, tỉnh Chiết Giang khẳng định: “Giáo dục tốt không có nghĩa là để những đứa con của bạn được hưởng các đặc quyền, đặc biệt là các cậu con trai. Bọn trẻ cần được nuôi dạy trong những điều kiện khắc nghiệt để biết phải đấu tranh những gì cho tương lai”. 

Vào tháng 8 vừa qua, ông Song đã gửi cậu con trai 17 tuổi của mình đến Học viện quân sự Valley Forge (VFMA) ở bang Pennsylvania (Mỹ). Ông đã phải bỏ ra một số tiền khá lớn, lên tới khoảng 48.000 USD/năm. 

Ông Song không phải là người duy nhất ở Trung Quốc “chịu chơi” như vậy khi gửi con đến một trường quân sự hà khắc. Các số liệu thống kê cho thấy ngày càng nhiều các học sinh Trung Quốc được đăng kí học tại những học viện quân sự kiểu này. 

Một vài năm trước, chẳng có học viên người Trung Quốc nào có mặt tại Học viện Valley Forge. Nhưng, ở thời điểm này, đã có tới 28 em đang theo học tại đây. 

Song Siyu, cậu con trai duy nhất của doanh nhân Song đã có một sự khởi đầu vất vả trong sáu tuần đầu tiên ở học viện. Song Siyu cho biết cậu tự nguyện đến học viện quân sự này nhưng không nghĩ nó lại khó khăn đến như vậy. 

“Từ 5 giờ 30 phút sáng đến 8 giờ tối, chúng tôi phải rèn luyện thể lực, hành quân, đánh bóng giày và phù hiệu, ủi quần áo và cà vạt, học thuộc lòng các mật khẩu và quy tắc. Điều tồi tệ nhất trong tất cả mọi thứ là bị các chỉ huy quát mắng và chịu phạt, có nghĩa là phải hít đất liên tục” - Song kể. Trong ba tháng đầu tiên, Song đã phải hít đất ít nhất 8.000 cái.  

Đến nay, Song nghĩ mình đã vượt qua được những gì khổ sở nhất ở ngôi trường này. Sau ba tháng, Song đã đạt được “nghệ thuật” tắm chỉ trong vòng 35 giây, ăn xong một bữa ăn mà không cần nhìn vào thức ăn, gấp chăn màn một cách chuẩn xác.

“Việc rèn luyện như thế này rất khắc nghiệt nhưng tôi biết điều đó tốt cho sự tự phát triển của các cá nhân”, Song Siyu nhận xét. 

Nhưng không phải ai cũng tỏ ra hồ hởi như Song Siyu. Mười trong số 13 sinh viên Trung Quốc gia nhập học viện Valley Forge trong năm nay đã yêu cầu được chuyển sang học các trường khác. 

Tuy nhiên, với những ai có thể chịu đựng thì lại nhận được những “phần thưởng” xứng đáng. Han Tianyu, tốt nghiệp Học viện quân sự Culver hồi tháng 3 vừa qua và hiện là sinh viên trường đại học Case Western Reserve, cho biết cậu đã học hỏi được rất nhiều từ khi là một học viên đến khi trở thành người lãnh đạo nhóm. 

( TBG đã từng có ý tưởng nhờ một trường huấn luyện quân đội nào đó xây dựng cho bọn trẻ một chương trình hè. Đọc bài này chợt nghĩ sao mấy chú bộ đội không mở trường như bọn Mẽo này mà kiếm thêm tiền mà lại xây dựng quốc phòng toàn dân nhỉ?

balota
#42 Đã gửi : 11 Tháng Giêng 2010 3:24:09 CH

Danh hiệu: Đồ chơi hạng nặng


Gia nhập: 20/03/2006
Bài viết: 457
Điểm: -453
Đến từ: Vietnam

'Các bài học giáo dục đạo đức cứ trôi tuột'

http://vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/Xa-hoi/2010/01/3BA1787D/

Thấy bài này, gửi các phụ huynh đọc cho ý kiến nhé!


Tiến sĩ Hồ Thiệu Hùng (nguyên giám đốc Sở giáo dục TP HCM). Ảnh: NLD.

Báo chí gần đây xôn xao vụ 3 cán bộ lớp 7 một trường THCS đóng kín cửa để đánh "hội đồng" một bạn khác vì tội "dám méc cô giáo những việc trong lớp". Ai cũng thấy việc làm này là không chấp nhận được và muốn nghiêm trị. Nhưng nghiêm trị trong trường liệu có làm hiện tượng này chấm dứt? Khó có thể hy vọng như vậy, bởi đó không là biện pháp diệt tận gốc. Xưa nay trong trường học, tình trạng "khỏe bắt nạt yếu" hay nói rộng hơn là bạo lực học đường không phải là không có.

Xét từ góc độ sư phạm, các em nói trên đều là học sinh lớp 7, có tuổi khoảng 12-13. Đây là lứa tuổi chưa thành người lớn nhưng rất muốn được xem là người lớn và do vậy muốn hành xử như người lớn - bắt chước người lớn. Nhưng ngoài xã hội, người lớn hành xử ra sao?

Nhiều người lớn khi bị chạm tự ái, bị va quẹt xe, thậm chí phạm luật giao thông bị công an dừng xe thì sẵn sàng dằn mặt đối tượng gây nên "điều khó chịu" cho mình, bất chấp hậu quả pháp luật sau đó. Luật pháp và bộ máy thực thi pháp luật trong nhiều trường hợp còn tỏ ra bất lực hoặc can thiệp chậm trễ trước những hành động ngang ngược này. Thế là trẻ em đem những điều mắt thấy hàng ngày đó vào lớp học.

Nét "mới" trong vụ ba cán bộ lớp đánh bạn lần này là ở chỗ, cậy quyền cán bộ lớp đánh dằn mặt xong thì không những không che giấu, mà còn dùng công nghệ cao để khoe thành tích. Mà xét ra, trong đời, đâu có ít những kẻ ngông cuồng cũng hay cậy quyền nào đó để khoe "thành tích" như thế.

Quy lỗi cho trường, trách nhà trường không dạy đạo đức, pháp luật cho học sinh là không đúng. Trường có dạy hết, kể cả dạy từ lớp 3 là phải đoàn kết với thiếu nhi quốc tế nữa kia! Trách dạy mà không hiệu quả mới là trách đúng. Cái đáng nói là các bài học đạo đức pháp luật cứ trôi tuột, không đọng lại mấy trong nhận thức và đặc biệt là trong hành vi của học sinh.

Trách trường không có biện pháp bảo vệ những học sinh dám méc thầy cô về cái sai của bạn cũng không công bằng. Giáo viên, giám thị có ba đầu sáu tay cũng không thể can thiệp kịp thời trước những xích mích nội bộ của hàng ngàn học sinh đang tuổi hiếu động.

Vậy ta phải làm gì để hạn chế tình trạng bạo lực học đường?

- Giáo dục ngăn ngừa bạo lực và làm ngay từ tuổi mẫu giáo. Trong việc này thì cha mẹ là người thầy đóng vai trò quan trọng nhất: dạy con không đánh chó đánh mèo, không ngắt véo trêu chọc, ăn hiếp em và bạn nhỏ hơn… Cảnh giác với những phim hay chương trình TV bạo lực ( phim hành động có đánh nhau, rượt đuổi, bắn giết.., phim đô vật wrestling quật nhau, vặn tay bẻ cổ nhau…) mà người lớn cứ vô tư xem trước mặt trẻ em. Thậm chí phim giải trí hoạt hình được nhiều lứa tuổi ưa thích là Tom và Jerry cũng đầy cảnh đuổi đánh, bóp cổ hay làm cho đối phương bị té, bị đau… Nếu không được hướng dẫn hay giải thích, trẻ dễ đem những trò có vẻ vô hại trong phim vào đời, như đập gậy lên đầu, đâm dao vào ngực, xô bạn té từ trên cao xuống…

- Nhà trường lo giáo dục kỹ năng sống, kỹ năng ứng xử với bạn, đặc biệt là trong những tình huống đòi hỏi sự kiềm chế (khi bị khiêu khích, bị chạm tự ái...). Những bài giảng về kỹ năng sống kiểu này sẽ thiết thực hơn nhiều, giúp trẻ nên người tốt hơn những bài dạy đoàn kết chung chung.

- Pháp luật phải nghiêm minh, cụ thể, rành mạch còn bộ máy thực thi pháp luật phải hoạt động có hiệu lực cao để mọi công dân thấy rằng, làm đúng luật thì được bảo vệ còn làm sai luật thì phải tự chịu trách nhiệm.

- Sâu xa hơn nữa là làm cho người người thấm nhuần tư tưởng người với người là bạn, là đối tác chứ không phải là đối thủ, là kẻ thù của nhau, rằng hòa bình thì cao hơn chiến tranh. Triết lý này phải thấm đẫm trong mọi cuốn sách giáo khoa, mọi tác phẩm văn học nghệ thuật, mọi phương tiện truyền thông và thể hiện bằng những hình tượng đẹp, lôi cuốn con người sống theo.

TS Hồ Thiệu Hùng

balota
#43 Đã gửi : 23 Tháng Hai 2010 10:34:50 SA

Danh hiệu: Đồ chơi hạng nặng


Gia nhập: 20/03/2006
Bài viết: 457
Điểm: -453
Đến từ: Vietnam

Cảnh giác với Game.

 

“Điên điên, loạn loạn” vì game

“Kẻ thù đấy! Người xấu đấy! Xông lên! Giết” - hành lang Khoa điều trị Tâm thần nam và nghiện chất BV Bạch Mai bỗng trở nên náo loạn bởi những tiếng la hét của một chàng thanh niên đang hung tợn đuổi theo hai ông bà trung niên tóc đã nhuốm bạc.

Chiếc chăn len mỏng màu đỏ chót được quấn ngang người như long bào, hai chiếc gối bị khua khoắng toán loạn như hai kiếm khí, mắt đỏ ngầu, khăn mặt trắng buộc chéo ngang chán, chàng trai đang bước vào trận chiến với hai kẻ thù… là chính bố mẹ đẻ. Đây là một trong hàng chục những bệnh nhân mắc chứng tâm thần phân liệt vì game online được điều trị tại khoa Tâm thần Nam và Nghiện chất của bệnh viện Bạch Mai trong thời gian gần đây.

 
 

Một bệnh nhân nghiện game đang chữa trị tại bệnh viện.

 

“Huynh ơi, đệ ơi...”

 

Bệnh nhân 24 tuổi, cựu sinh viên ĐH Thương Mại Hà Nội, nhập viện trong tình trạng suy nhược cơ thể vì chơi game liên tục 24/24h” - Bác sĩ Nguyễn Văn Dũng - Trưởng khoa điều trị Tâm thần Nam và nghiện chất - BV Bạch Mai lật lại hồ sơ gần nhất vừa nhập viện.

 

Trước đó, để đưa được Thành (tên nhân vật đã được thay đổi) đến trung tâm, gia đình đã phải trói cậu ta lại để hạn chế những hành vi nguy hiểm. Bố mẹ Thành kể lại rằng, cậu ta vốn là một học sinh ngoan, học giỏi, nhưng sau khi đỗ đại học, sống xa nhà, không bị ai quản thúc, cậu càng ngày càng mải mê với game online.

 

Những buổi chơi thâu đêm suốt sáng, kéo dài trong nhiều ngày khiến cậu trở nên lờ đờ như một con nghiện. Khi phát hiện ra tình trạng của con, bố mẹ Thành đã cắt giảm mọi chi tiêu sinh hoạt hàng tháng, cử người thân đến trông nom, khóa máy tính... Nhưng tất cả mọi biện pháp đều trở thành con số 0. Thắng có thể nhịn uống nước, nhịn ăn, nhịn mặc chứ không thể nhịn game.

 

Không có tiền, không có máy tính, Thành bán xe máy là tài sản được bố mẹ trang bị cho đi học và lấy tiền mua máy tính mới, thuê nhà trọ mới và mua thẻ nạp tiền chơi game. Cả một tháng sau đó, cậu đóng kín cửa phòng, chỉ ăn bánh mỳ, mỳ tôm, uống nước lọc và dùng hết công lực để “cày” game cho bõ những ngày bị “quản chế”.

 

Cho đến một ngày, bỗng nhiên, chàng sinh viên trắng trẻo, thư sinh có những biểu hiện điên loạn. Cậu ta lao ra khỏi cửa, xông vào các phòng trọ bên cạnh và hung tợn đập phá tất cả các đồ đạc làm bằng nhựa hoặc sắt như máy tính đến điện thoại, xoong nồi… Nhìn thấy ai, Thành cũng lao vào đánh như một kẻ khát máu. Sau đó, Thành lột hết quần áo, trần truồng chạy ra giữa ngã tư, đứng từ ngày này sang ngày khác, tưởng tượng mình là cột đèn giao thông chỉ đường cho người đi bộ.

 

Mắt thao láo nhìn lên trần nhà, chân tay khua khoắng liên hồi, câu ta liên tục thất thanh gọi “huynh ơi, đệ ơi”, rồi chửi bới những các tên lạ hoắc đã “bắn tỉa” “cướp đồ” khi cậu ta đang mải luyện công, mãi võ. Điều đáng nói, mỗi khi nhìn thấy cha mẹ, cậu lại chồm lên gào thét và xông vào cào cấu, đấm đá như một kẻ thù cần tiêu diệt.

 

Qua tham vấn, bác sĩ Dũng cho rằng khả năng bị bố mẹ cấm đoán về chuyện chơi game đã khiến Thành nảy sinh những hận thù từ trong vô thức. Để rồi, mỗi khi bố mẹ đến gần cậu ta lại gào lên:  ““Kẻ thù đấy! Người xấu đấy! Giết!”.

 

Chém gió” người thân

 

Trước Thành không lâu, có một bệnh nhân tên Quân, quê ở Thạch Thất, Hà Nội cũng nhập viện trong tình trang điên điên, loạn loạn về chơi game. Bố mẹ đi nước ngoài, Quân ở với cô chú và được họ hàng đáp ứng mọi yêu cầu để phục vụ cho việc học tập. Liên tục trong 4 năm vừa qua, ngoài lúc đi học, Quân chôn chân ở trong bốn bức tường kín với một chiếc máy tính và được cô chú phục vụ từ A đến Z.

 

Ba tháng trở lại đây, cậu chơi 20 tiếng một ngày và mọi sinh hoạt cá nhân đều được người thân phục vụ tại phòng. Khi được cấp cứu vào viện Tâm thần Bạch Mai, Quân được các bác sĩ chuẩn đoán mắc hội chứng paranoid - loạn thần cấp. 

 

Biểu hiện là khi đi lại trên sàn nhà, cậu ta nhón hai bước chân và đổ người về một phía như là đang lướt trên một bờ tường để chạy trốn sự săn lùng của các kẻ thù. Mỗi khi có người lạ vào thăm, kể cả bác sĩ, Quân nhao lên trùm chăn kín mặt và khua khoắng loạn xị như là quái vật đang tấn công mình. Mái tóc của cậu dài 30 phân đến ngang lưng và được tết chằng chịt thành những lọn nhỏ như kiểu tóc của các anh hùng võ lâm. Đến đôi dép nhựa cậu đang đi cũng được cắt vát thành hình chiếc khiên và mười đầu ngón tay thì bịt găng kín mít như đầu tay của các sát thủ.

 

Quân gọi người thân bằng “đệ” và xưng “ huynh” ngọt xớt. Khi “đệ” bón cơm hoặc cho uống nước không đúng, “huynh” lại hất tay vào mặt “đệ” và kêu: “Muốn ta “chém gió” hả?”. Thấy cô chú mặt ngây ra, Quân thu chân lại, mắt nhắm nghiền, vừa hua hắng chân tay vừa cười the thé : “Đồ ngu kia, ta dồn công lực chém cho các người mấy phát nữa bây giờ”.

“Súng chính, súng phụ” lủng lẳng đầy mình

 

Một bệnh nhân khác là Tú Mạnh, SV Trường ĐH Giao thông Vận tải thì mê mẩn các game bạo lực và các trò bắn súng. Cậu đặc biệt có sở thích kỳ lạ với việc sở hữu các loại vũ khí ảo trong thế giới game: Súng chính, súng phụ, lựu đạn, áo giáp, đao kiếm.

 

Gia đình đưa Mạnh vào trung tâm điều trị khi phát hiện cậu có những dấu hiệu bất thường: đầu tiên là ăn trộm tiền của bố mẹ để nạp tiền mua các loại vũ khí ảo trên game. Sau đó, dường như chưa thỏa mãn với vũ khí ảo, Mạnh quay sang sưu tầm các loại vũ khí thật như dao, kiếm, súng nhựa, côn… và đeo lủng lẳng khắp người.

 

Trong thời gian ở bệnh viện, không được tiếp xúc với vũ khí, Mạnh tìm mọi cách thể hiện các loại vũ khí đó từ các vật dụng thông thường. Một chiếc lá nhặt được ngoài sân, hay một tờ giấy bình thường cũng được Mạnh gấp thành hình nhọn như đầu con dao nhọn; đầu mẩu thuốc lá hay que tăm thì bị cắn nát ra để cho nó có góc cạnh. 

 

Trên vỏ chuối hay vỏ cam, Mạnh dùng đầu tăm nhọn vẽ thành những mũi khiên, mũi đao. Vỏ chăn, vỏ gối được bệnh nhân gấp chéo thành những mũi tên hình tam giác và nằm đè lên như là mũi tên đó đang đưa anh ta bay lượn trên một bầu trời lộng gió.

 

Theo bác sĩ Nguyễn Văn Dũng, dấu hiệu bạo lực ở bệnh nhân này thể hiện ở chính cách cậu ta cắn đồ ăn, kiểu gì cũng phải tạo ra các góc, cạnh tạo cảm giác sắc, nhọn. Chỉ một tiếng động lạ vang lên như tiếng kéo cửa, tiếng rơi  “xoẹt” của chìa khóa hay thìa bát cũng khiến Mạnh xô vào đấm đá túi bụi phía phát ra tiếng động. Nhưng khi thấy chỗ mình khua khoắng không phải là kẻ thù mà toàn “không khí”, cậu ta lại rụt cổ ngồi thu lu một góc giường, mắt đờ đẫn, sắc mặt tăm tối. 

 

balota
#44 Đã gửi : 12 Tháng Tư 2010 1:07:52 CH

Danh hiệu: Đồ chơi hạng nặng


Gia nhập: 20/03/2006
Bài viết: 457
Điểm: -453
Đến từ: Vietnam

Tại sao học sinh Phần lan học giỏi nhất thế giới

http://www.giaovien.net/tin-tuc/tin-giao-duc-quoc-te/vi-sao-hoc-sinh-phan-lan-gioi-nhat.html

Việc học sinh Phần Lan đạt thứ hạng cao trong một cuộc điều tra quốc tế khiến các nhà giáo dục của Mỹ cố tìm lý do đằng sau thành tích tuyệt vời này, theo một bài viết trên Wall Street Journal.

 

Các học sinh trung học ở Phần Lan mỗi tối mất không tới nửa giờ để làm bài tập về nhà. Ở đất nước này học sinh không bị phân biệt sang hèn, và cũng không có những nghi thức đọc diễn văn từ biệt khi rời trường trung học.

Image
Học sinh tiểu học Phần Lan được giáo dục trong môi trường tốt nhất - Ảnh: ejournal.eduprojects


 

Cũng không có chuông điểm danh và không hề có trường chuyên, lớp chọn. Hầu như chẳng có những kỳ kiểm tra, phụ huynh thì không phải vật vã về trường lớp và trẻ em chỉ đi học khi bước sang 7 tuổi.

 

Kiến thức là tài nguyên duy nhất

Năng lực học tập khác thường của học sinh Phần Lan trong những năm gần đây đã thu hút các nhà giáo dục từ hơn 65 quốc gia tới thăm Phần Lan chỉ để tìm hiểu những bí mật đằng sau những kỳ tích này, kể cả các quan chức của Bộ Giáo dục Mỹ. Triết lý họ tìm thấy thật đơn giản nhưng không hề dễ thực hiện: đó là giáo viên cần được đào tạo chuẩn mực và học sinh học tập có trách nhiệm.

 

Khi còn nhỏ, trẻ em hoạt động nhiều nhưng không cần phải có người lớn luôn kè kè ở bên. Và giáo viên soạn ra các bài giảng phù hợp với học sinh ở từng độ tuổi. "Chúng tôi chẳng có dầu mỏ, cũng chẳng có nhiều tài nguyên nào đáng giá cả. Kiến thức là thứ duy nhất mà người Phần Lan có” - bà Hannele Frantsi, một hiệu trưởng, nhấn mạnh đầy vẻ tự hào.

 

Thế mà về xếp hạng, học sinh trung học Phần Lan luôn đứng đầu thế giới. Học sinh 15 tuổi ở Phần Lan thi chung với 57 quốc gia khác đã giành được điểm số cao nhất. Học sinh của Mỹ xếp ở hạng trung bình của thế giới ngay cả khi các nhà giáo dục Mỹ đã nhồi nhét cho học sinh mình hàng chồng bài tập về nhà, áp đặt hàng lô tiêu chuẩn và luật lệ.

 

Học sinh Phần Lan, cũng giống các bạn Mỹ, cũng bỏ ra nhiều thời gian để lướt net. Các em cũng nhuộm tóc, cũng sống phóng túng, thích nghe rap và heavy metal. Thế nhưng tới lớp 9, các em đã vượt xa về kiến thức toán, khoa học và đọc hiểu, và về sau, giống như những người dân Phần Lan khác, luôn trở thành những công dân làm việc hiệu quả nhất thế giới.

Tập trung cho học sinh yếu

Giáo dục Phần Lan đã trở thành tâm điểm chú ý của thế giới sau ba lần liên tiếp đứng đầu kỳ điều tra của Tổ chức Hợp tác kinh tế và phát triển (OECD) gồm 30 quốc gia phát triển của thế giới.

Kỳ điều tra gần đây nhất, đặt trọng tâm vào khoa học, với kết quả được công bố cuối năm ngoái, học sinh Phần Lan đứng đầu về khoa học và đứng ở tốp đầu về toán và đọc hiểu.

Hãy lấy hình mẫu từ Trường Norssi, ở thành phố Jỹsky miền Trung Phần Lan. Nhận xét đầu tiên là phương pháp giảng dạy thoải mái và hướng tới những kiến thức cơ bản. Cô học sinh lớp 9 Fanny Salo luôn đạt điểm A và vì không có lớp dành riêng cho học sinh xuất sắc, nên thỉnh thoảng bôi nguệch ngoạc lên vở của mình trong khi chờ đợi các bạn làm bài. Cô rất hay giúp đỡ các bạn học kém hơn trong lớp. "Có thời gian xả hơi một chút trong lớp cũng thú vị”, Fanny nói.

Các nhà giáo dục Phần Lan tin rằng thành tích trung bình của họ cao hơn là vì tập trung cho học sinh yếu, chứ không phải là chăm lo cho học sinh giỏi để chúng vượt hẳn lên các bạn khác. Lý tưởng mà họ muốn thực hiện là các học sinh xuất sắc có thể giúp các bạn học trung bình mà không làm tổn hại tới thành tích của chính các em.

Trường Norssi hoạt động giống như một cơ sở thực tập, hằng năm có khoảng 800 sinh viên sư phạm thực tập tại đây. Các sinh viên sư phạm thực tập trực tiếp với trẻ và thầy cô giáo giám sát từ xa. Giáo viên bắt buộc phải có bằng thạc sĩ và nghề giáo thì mang tính cạnh tranh cao: một vị trí giáo viên có thể phải cạnh tranh với khoảng 40 đồng nghiệp. Lương của giáo viên Phần Lan tương tự như giáo viên Mỹ nhưng quyền tự chủ cao hơn nhiều.

 

Các giáo viên của Phần Lan được tự chọn sách giáo khoa và được chủ động soạn bài giảng miễn là hướng theo chương trình chuẩn quốc gia. "Ở hầu hết các nước, giáo dục giống như là một nhà máy sản xuất xe hơi. Ở Phần Lan, giáo viên giống như những doanh nhân - họ năng động và chủ động hơn nhiều" - ông Schleicher, giám đốc phụ trách PISA của OECD có trụ sở tại Paris từ năm 2000, so sánh.

 

Một lý giải cho thành công của học sinh Phần Lan là tính ham đọc sách. Cha mẹ mới sinh con sẽ được chính phủ tặng một giỏ sách mới, có cả truyện tranh. Một số thư viện nằm luôn trong trung tâm mua sắm và xe buýt chở sách phục vụ tới tận những vùng sâu vùng xa là một nét rất riêng và độc đáo của Phần Lan.

Học sinh ít bị áp lực

Học sinh Phần Lan hầu như không bị áp lực phải vào được các trường đại học hàng đầu và cũng không phải lo lắng phải trả học phí cao để vào được những trường danh tiếng nhất. Giáo dục là miễn phí. Chỉ có sự cạnh tranh dựa vào chuyên ngành của trường, ví như trường y chẳng hạn. 

 

Chính vì không phải cạnh tranh để vào những trường điểm đã cho phép học sinh Phần Lan được hưởng một tuổi thơ ít bị áp lực hơn. Trong khi đó các phụ huynh ở Mỹ phải vật vã để đưa bằng được con cái vào trường mẫu giáo tốt, còn trẻ em Phần Lan bắt đầu đi học khi lên 7, muộn hơn một năm so với trẻ em ở Mỹ.

 

Thế nhưng khi bắt đầu đi học, trẻ em Phần Lan tự lập hơn nhiều. Trong khi các bậc cha mẹ ở Mỹ phải lo đưa con cái tới trường và đón về nhà hằng ngày và phải thu xếp công việc để đi cùng chúng trong những ngày nhà trường tổ chức đi chơi, dã ngoại, thì trẻ em Phần Lan thường tự làm những việc này không cần cha mẹ hỗ trợ.

balota
#45 Đã gửi : 04 Tháng Năm 2010 4:13:43 CH

Danh hiệu: Đồ chơi hạng nặng


Gia nhập: 20/03/2006
Bài viết: 457
Điểm: -453
Đến từ: Vietnam

Để tivi không gây hại cho trẻ nhỏ…

(Dân trí) - Rất nhiều nghiên cứu cho thấy việc xem tivi nhiều không chỉ khiến trẻ bỏ lỡ các hoạt động thể chất mà còn ảnh hưởng tới học tập và những thói quen không tốt cho sức khỏe sau này. Vậy xem bao lâu và như thế nào sẽ không ảnh hưởng tiêu cực tới trẻ?

  

“Học thụ động” vì xem tivi

 

Mỗi giờ xem tivi mà trẻ tuổi chập chững xem mỗi tuần sẽ khiến các hành vi cư xử tại lớp kém đi, điểm toán thấp hơn, ít hoạt động thể chất và ăn vặt nhiều hơn ở tuổi lên 10, theo một nghiên cứu mới đây của Trung tâm Lưu trữ Y tế Trẻ em và Trẻ vị thành niên.

 

“Trẻ em nên có các hoạt động làm phong phú thể chất như chơi cờ, chơi các trò chơi có xúc xắc, chơi những trò chơi giúp tăng cường kỹ năng vận động, đọc sách. Tất cả những thứ đó sẽ thay thế cho việc chỉ ngồi một chỗ”, trưởng nhóm nghiên cứu, Ph.D Linda Pagani, chuyên gia trường Pssychoeducation, ĐH Montreal, Quebec, Canana, cho biết.

 

Pagani và các cộng sự đã theo dõi hơn 1.300 đứa trẻ trong 7 năm. Qua phỏng vấn bố mẹ, các nhà nghiên cứu tính lượng thời gian trẻ xem tivi lúc 2 tuổi rưỡi và lúc 4 tuổi rưỡi. Khi trẻ đi học, các nhà nghiên cứu sẽ hỏi giáo viên về khả năng học tập của chúng so với các bạn cùng trang lứa cũng như khả năng lắng nghe, làm theo hướng dẫn. Họ cũng hỏi cha mẹ về chế độ ăn và hoạt động thể chất của trẻ.

 

Kết quả cho thấy, với mỗi giờ ngồi trước tivi ở 2 tuổi rưỡi, sẽ tương ứng với giảm 7% khả năng học tập, giảm 6% kết quả học toán và tăng 10% bị bắt nạt bởi bạn cùng trang lứa. Những phát hiện này cho thấy những trẻ xem tivi quá nhiều sẽ “học thụ động”. Tuy nhiên, thật thú vị là xem tivi không ảnh hưởng tới kỹ năng đọc.

 

Xem tivi cũng dẫn tới những tác động tiêu cực về mặt sức khỏe thể chất, với mỗi giờ xem sẽ làm giảm hoạt động thể lực 9%, tăng 9% tiêu thụ nước ngọt có ga và tăng 10% ăn vặt và tăng 5% chỉ số khối cơ thể.

 

Viện Nhi khoa Mỹ khuyến nghị trẻ dưới 2 tuổi không nên xem tivi trong bất kỳ trường hợp nào. Và sau 2 tuổi xem tivi không nhiều hơn 2 tiếng cho 1 chương trình đã được chọn lọc trong 1 ngày. Tuy nhiên, khảo sát cho thấy gần một nửa trẻ 1-2 tuổi và 40% trẻ 2-3 tuổi xem tivi nhiều hơn thời lượng khuyến nghị.

 

Tivi ảnh hưởng đến trẻ như thế nào?

 

Nghiên cứu của Pagani là lời kêu gọi mới nhất về việc hạn chế cho trẻ nhỏ xem tivi. Một số nghiên cứu trước đó đã cho thấy mối liên hệ giữa việc xem tivi nhiều với các ảnh hưởng tiêu cực đối với trẻ em, bao gồm sự kém tập trung, khả năng lĩnh hội ngôn ngữ chậm hơn, hung hăng hơn và tăng cân nhanh hơn.

 

Các chuyên gia đã đưa ra những lời giải thích khác nhau cho các phát hiện trên. Một số cho rằng dành thời gian ngồi trước màn hình là tước đi thời gian dành cho các hoạt động khác như trò chuyện với mọi người, chơi đùa hay xếp hình…

 

Một số khác lại cho rằng việc xem tivi gây hại cho não. Não của một đứa trẻ sẽ tăng kích thước gấp 3 lần trong 3 năm đầu đời. Và việc tiếp xúc sớm với màn hình có thể gây kích thích quá mức đối với sự phát triển của não bộ và dẫn tới ít tập trung và khó tiếp thu.

 

“Tình trạng nói nhanh và nói ngắn gọn trong các chương trình trên truyền hình đặc biệt gây hại cho trẻ”, Christakis, tác giả cuốn “Tivi tác động đến con bạn”, cho biết.

 

Một số khác cho rằng những trẻ mà trình độ giáo dục của mẹ thấp, gia đình chỉ có bố/mẹ… thì trẻ sẽ có xu hướng xem tivi nhiều hơn.

 

Lựa chọn chương trình truyền hình

 

Christakis tin rằng trẻ chỉ nên xem tivi không quá 1 tiếng mỗi ngày dù là ở tuổi nào. Nhưng ông cũng cho rằng các bậc cha mẹ cần phân biệt giữa các bộ phim hoạt hình và các chương trình giáo dục như Sesame Street.

 

“Chương trình chất lượng nhất là giáo dục, dạy trẻ một điều gì đó, từ học chữ đến các kỹ năng chia sẻ hay giải quyết mâu thuẫn…”, Christakis nói.

 

Theo Christakis, cách tốt nhất đối với trẻ là xem tivi cùng cha mẹ. Điều này cho phép cha mẹ can thiệp vào các nội dung tiêu cực (như các pha bạo lực hay quảng cáo) đồng thời cung cấp cho trẻ những thông điệp mà chương trình giáo dục muốn hướng tới.

balota
#46 Đã gửi : 14 Tháng Năm 2010 4:51:44 CH

Danh hiệu: Đồ chơi hạng nặng


Gia nhập: 20/03/2006
Bài viết: 457
Điểm: -453
Đến từ: Vietnam

Trẻ nào dễ bị bắt nạt?

Quá hiền lành, không biết cách giải quyết mâu thuẫn với bạn bè chỉ là hai trong số những nguyên nhân khiến trẻ thường xuyên bị đánh, dọa dẫm hoặc cô lập ở trường.

Trẻ hay bị bắt nạt hoặc cô lập có thể chán học và lạm dụng rượu, ma túy. Ảnh: kidsdevelopment.co.uk.

Nhiều nghiên cứu trước đây chứng minh những trẻ bị bạn bè đánh đập hoặc chế giễu thường gặp những vấn đề nào đó trong cuộc sống. Livescience cho biết, 10-13% trẻ ở độ tuổi đến trường tại Mỹ từng đối mặt với một dạng cô lập hoặc bắt nạt nào đó của bạn bè đồng lứa. Ngoài việc gây nên các vấn đề liên quan tới sức khỏe thần kinh, hành động bắt nạt và sự cô lập còn có thể khiến trẻ nhận điểm kém, bỏ học, lạm dụng các chất kích thích như rượu hay ma túy.

“Đó thực sự là một vấn đề chưa được chú ý đúng mức”, Clark McKown, một nhà khoa học thuộc Trung tâm nghiên cứu hành vi thần kinh Rush tại thành phố Chicago, Mỹ, nhận xét.

Theo Livescience, McKown và các đồng nghiệp tuyển 284 trẻ em trong độ tuổi 4-16 để thực hiện hai thử nghiệm.

Trong thử nghiệm thứ nhất, nhóm nghiên cứu cho trẻ xem một số đoạn video và ảnh trước khi yêu cầu chúng đánh giá cảm xúc của những người trong ảnh dựa vào biểu hiện trên khuôn mặt, sắc thái giọng nói và động tác cơ thể. Trong thử nghiệm thứ hai, các nhà khoa học mô tả hàng loạt tình huống trong cuộc sống và yêu cầu trẻ nói ra cách xử lý của chúng đối với mỗi tình huống.

Sau đó nhóm nghiên cứu hỏi phụ huynh và giáo viên dạy 284 trẻ về hành vi xã hội và tình bạn của chúng.

Kết quả cho thấy những trẻ có các vấn đề về mặt xã hội cũng gặp khó khăn trong việc hiểu ngôn ngữ cơ thể. Các em không nhận ra những ám hiệu phi ngôn ngữ, không hiểu được ý nghĩa của các động tác cơ thể và sự thay đổi sắc thái giọng nói, không nghĩ được ra những giải pháp hợp lý để giải quyết mâu thuẫn với người xung quanh.

Nhu cầu số một của nhân loại là được giống người khác, song rất nhiều đứa trẻ đang lạc lõng trong thế giới của chúng. Các em không hiểu những nguyên tắc cơ bản trong xã hội và thường mắc những sai lầm không một cách vô tình.

Chẳng hạn, một đứa trẻ có thể không bao giờ để ý tới hành động quắc mắt vì giận dữ của người khác hoặc không hiểu tại sao bạn nó lại giậm chân. Nhiều trẻ không biết cách dung hòa nguyện vọng của bạn bè với mong muốn của chúng.

“Điều quan trọng là phải xác định được những khiếm khuyết của trẻ và sau đó khắc phục những khiếm khuyết đó”, McKown nói.

Nếu trẻ em gặp khó khăn trong việc hòa nhập xã hội trong thời gian dài thì một vòng tròn luẩn quẩn sẽ xuất hiện. Những trẻ bị hắt hủi có rất ít cơ hội thực hành kỹ năng xã hội, trong khi những đứa trẻ được yêu mến lại thừa thãi cơ hội để hoàn thiện kỹ năng của chúng. Tuy nhiên, trẻ chỉ cần một hoặc hai người bạn để thực hành những kỹ năng sống cần thiết.

Vì thế, cha mẹ, giáo viên và những người trưởng thành có thể giúp trẻ. Thay vì tỏ ra giận dữ hoặc thờ ơ khi trẻ mắc lỗi, người lớn nên dạy các em những kỹ năng xã hội. Trong quá trình truyền đạt kỹ năng, bạn nên giữ nguyên sắc thái giọng nói từ đầu tới cuối. Nếu được trao cho cơ hội học kỹ năng mới khi mắc lỗi, chứ không phải một hình thức trừng phạt, trẻ thường tỏ ra háo hức hơn trong việc tiếp thu.

balota
#47 Đã gửi : 25 Tháng Năm 2010 4:01:35 CH

Danh hiệu: Đồ chơi hạng nặng


Gia nhập: 20/03/2006
Bài viết: 457
Điểm: -453
Đến từ: Vietnam

Bỏ tiền mua 'khổ' cho con

Lo lắng về cậu con trai đã học lớp 10 mà vẫn chưa biết cách ngồi ăn bữa cơm, gấp cái màn cho đúng cách, nhân dịp hè, chị Thanh Vân ở Bình Thạnh (TP HCM) phải gấp rút tìm cho con một lớp học về kỹ năng sống.

Chị Vân cho biết, suốt ngày cậu con trai chỉ biết đi học, về đến nhà lại cắm đầu vào cuốn sách hay máy vi tính. Cậu chưa bao giờ biết giúp mẹ chút việc nhà, thậm chí chuyện vệ sinh cá nhân, ăn uống, cũng bị ba mẹ nhắc nhở thường xuyên.

Trò chơi vận động rèn luyện tính đoàn kết làm việc theo nhóm cho các bạn trẻ trong chương trình trại hè kỹ năng sống. Ảnh: M.S.

"Một người bạn của tôi cho biết từng cho con tham gia vào khóa học quân đội và cháu đã thay đổi rất nhiều. Tôi hy vọng, sau khi được rèn luyện trong môi trường quân đội nghiêm khắc, sống với tác phong của người lính như dậy sớm, ăn ngủ đúng giờ, tự giặt giũ... con mình sẽ có thêm nhiều trải nghiệm", chị Vân tâm sự.

Người mẹ trẻ suy tư, có lẽ được sống trong điều kiện quá đầy đủ nên nhiều đứa con bây giờ có tư tưởng quá lệ thuộc vào bố mẹ, đâm ra nhút nhút, không biết chủ động trong cuộc sống. Suy nghĩ thế, nên dù chi phí cho khóa học tại Trung tâm thanh thiếu niên miền Nam (TP HCM) khá cao, chị Vân vẫn cố gắng cho con theo học vì biết sẽ tốt cho con.

Không đến nỗi quá non nớt như trường hợp con trai chị Vân, nhưng chị Mai, ngụ ở quận 3, vẫn muốn cho cô con gái sắp vào lớp 12 tham gia các lớp học kỹ năng sống, để chuẩn bị con đường du học tự lập ở nước ngoài.

"Tôi có theo dõi nhiều thông tin và được biết, sinh viên Việt Nam đi du học ở nước ngoài rất giỏi về 'học lựa', tức 'học tủ', nhưng lại thua kém ở khâu áp dụng thực tiễn và nhút nhát hơn so với sinh viên các nước khác. Chính vì vậy tôi nghĩ cần phải chuẩn bị tốt cho con ngay từ bây giờ để cháu tự tin hơn sau này", chị Mai.

Con gái chị Mai được mẹ cho tham gia các khóa học về ứng xử, giao tiếp, thuyết trình cũng như cách làm việc theo nhóm... Chị Mai cho rằng, đây là các kiến thức tối thiểu cần có cho con gái sống tự lập ở nước ngoài.

 

Không chỉ là học sinh, không ít sinh viên hiện nay cũng thiếu nhiều kỹ năng sống sau khi ra trường, kiếm việc làm.

Sau khi tham gia chương trình "Phỏng vấn thử - thành công thật" do Trung tâm hỗ trợ sinh viên thực hiện, Hoài Thương, sinh viên khoa Kế toán Đại học Marketing thừa nhận mình còn thiếu quá nhiều kỹ năng xin việc sau khi tham gia một cuộc phỏng vấn thử với nhà tuyển dụng.

"Sau 15 phút trao đổi với đại diện doanh nghiệp em học được rất nhiều thứ. Ngoài vốn kiến thức nhà trường, những điều cơ bản như viết một lá đơn xin việc làm sao gây ấn tượng với nhà tuyển dụng, cách ăn mặc, giao tiếp, trả lời phỏng vấn thế nào... cũng góp phần quan trọng để xin được việc", Thương thành thật chia sẻ.

Để giải quyết, nhiều bạn trẻ như Thương tham gia những khóa học rèn kỹ năng xin việc cũng như kỹ năng sống tại Trung tâm hỗ trợ sinh viên TP HCM. Những khóa học này được khai giảng đều đặn quanh năm, thu hút đông đảo sinh viên theo học.

Các bạn trẻ trình bày khả năng thuyết trình của mình. Ảnh: M. S

Ngoài các lớp học thường niên, hiện nay tại TP HCM, nhiều loại hình rèn luyện kỹ năng sống cho các bạn trẻ cũng được tổ chức theo từng khóa ngắn hạn, nhất là trong dịp hè như: học kỳ quân đội của Trung tâm thanh thiếu niên miền Nam, trại hè, các lớp thuyết trình, nói chuyện trước công chúng của các quận, đại học... hay cả những câu lạc bộ ngoại khóa do các bạn trẻ tự tổ chức. Hình thức thi diễn, giao lưu, đối thoại giữa giới trẻ với các chuyên gia cũng diễn ra ở nhiều trường, nhằm cung cấp thêm vốn sống.

Trao đổi với VnExpress.net, Trưởng phòng công tác học sinh, sinh viên, Sở giáo dục đào tạo TP HCM Trần Khắc Huy cho biết, trong nhà trường, chủ yếu học sinh chỉ được dạy kỹ năng học tập, còn việc giáo dục kỹ năng sống chưa được quan tâm nhiều. Hiện Bộ giáo dục đào tạo chủ trương phát động hoạt động này vào học đường.

"Tuy nhiên, vấn đề này mới chỉ dừng lại ở việc ***g ghép vào các môn học và những hoạt động ngoại khóa của đoàn trường mà chưa thể dạy độc lập. Ở mỗi cấp học, các em cần được trang bị khác nhau. Vì vậy, Bộ cần phải đưa ra một khung chương trình giảng dạy cụ thể. Theo đó, nhà trường và giáo viên mới biết định hướng cho từng nhóm đối tượng", ông Huy đề nghị.

Chuyên viên tâm lý Huỳnh Văn Sơn, cố vấn Trung tâm chăm sóc tinh thần Ý tưởng Việt nhận định, kỹ năng sống là những kỹ năng tâm lý xã hội giúp con người thích ứng và thành công trong cuộc sống. Chính vì vậy, chính bản thân mỗi người phải chịu khó rèn luyện. Người huấn luyện có thể là cha mẹ, chuyên gia hoặc chính người thân....

Ông Sơn cho rằng, hiện nay, thuật ngữ kỹ năng sống được sử dụng khá phổ biến nhưng có phần bị "lạm dụng" khi chính những người huấn luyện hay tổ chức và các bậc cha mẹ cũng chưa thật hiểu gì về nó. Nhiều người lầm tưởng và đồng nhất giữa kỹ năng sống, các kỹ năng mềm; đồng hóa giữa kỹ năng sống và kỹ năng thực hành xã hội...

Theo ông Sơn, giá trị của kỹ năng sống là học một lần dùng suốt đời. Cho nên cần cân nhắc khi lựa chọn những khóa học có tính chuyên biệt để được tiếp thu kiến thức chuyên biệt. Chương trình học phải cân bằng giữa lý thuyết và nội dung, phải có độ dày về mặt tâm lý, phương thức huấn luyện phải được thể hiện bằng sự trải nghiệm và khả năng bộc lộ nhận thức, cảm xúc.

"Phụ huynh cũng đừng hiểu lầm chỉ học cách ngồi, cách gấp mùng cho con là đã xong về kỹ năng sống. Cần nghiêm túc và cân nhắc để lựa chọn chính xác những gì mình muốn cho con cháu", ông Sơn nói.

balota
#48 Đã gửi : 30 Tháng Năm 2010 1:39:18 CH

Danh hiệu: Đồ chơi hạng nặng


Gia nhập: 20/03/2006
Bài viết: 457
Điểm: -453
Đến từ: Vietnam

v\:* {behavior:url(#default#VML);} o\:* {behavior:url(#default#VML);} w\:* {behavior:url(#default#VML);} .shape {behavior:url(#default#VML);} Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 st1\:*{behavior:url(#ieooui) } /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;}

Trẻ nhìn Lịch sử!

Mỗi lần đi qua vườn hoa Cửa nam cứ nghĩ đến cảnh ở đó có  bức tượng nữ thần tự do ( cao gần 3m) đứng đó thì cúng hay hay ( Mà nếu thấy nó nhậy cảm về chính trị thì đưa nàng về bảo tàng mỹ thuật đứng thì chắc cũng không vướng bận lòng ai!)

Theo Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Bức tượng bà đầm xòe là tên người dân Hà Nội thường gọi một bản sao của tượng Nữ thần Tự do được đặt tại Hà Nội từ năm 1887 cho đến khi bị giật đổ ngày 1 tháng 8 năm 1945. Bản chính của tượng Nữ thần Tự do tại Thành phố New York của Hoa Kỳ có chiều cao là 46 m; bản sao tại Hà Nội có kích cỡ khoảng 2,85 mét; một bản sao khác có kích cỡ 11 mét được đặt tại đảo Thiên Nga trên sông Seine, thành phố Paris.

Tên gọi dân gian

Khi làm pho tượng Nữ thần Tự do tặng cho nước Mỹ, Frédéric Auguste Bartholdi đã khéo léo giải quyết vấn đề giãn nở của kim loại qua tấm váy lòe xòe của pho tượng. Tượng được làm bằng đồng, màu xám, rỗng. Người Hà Nội thời bấy giờ vì không hiểu lịch sử, nguồn gốc, và ý nghĩa của pho tượng nổi tiếng khắp thế giới này nên[cần dẫn nguồn] gọi nó là tượng "Bà đầm xòe".

 

referrelative="t" path="m@4@5l@4@11@9@11@9@5xe" filled="f" stroked="f">

Tượng bà đầm xòe trên đỉnh tháp rùa

Tượng bà đầm xòe tại vườn hoa Cửa Nam

 
 Hành trình của tượng Bà đầm xòe

Tượng được đem triển lãm ở hội chợ Đấu Xảo tại Hà Nội (nay là Cung văn hóa hữu nghị Việt-Xô) vào năm 1887. Kết thúc triển lãm, tượng được tặng cho Hà Nội và được dựng ở vườn hoa trước Ngân hàng Đông Dương, tức vườn hoa Chí Linh, nơi đặt tượng đài Lý Thái Tổ bây giờ.

Vào ngày 14 tháng 7 năm 1890, ngày Quốc khánh Pháp, chính quyền Pháp tại Đông Dương quyết định dựng tượng Paul Bert thế chỗ tượng bà đầm xòe; tượng bà đầm xòe do đó được chuyển lên đặt trên đỉnh tháp rùa theo lời đề nghị của kỹ sư Pháp Daurelle, mặt hướng về phía tượng Paul Bert[1].

Trong khi đợi lấy đá từ núi Vossges, quê hương của Paul Bert để làm bệ, tượng bà đầm xòe đã bị vội vã vật đổ nằm ngửa ra nền cỏ, nằm chình ình bên cạnh tượng Paul Bert cũng được đưa đến sớm. Chính vì thế, thời đó trẻ con Hà Nội có câu vè châm biếm[2]:

"Ông Pôn Be lấy bà đầm xòe

Trước nhà kèn ò e ý e...".

Khoảng năm 1896, tượng được mang về đặt tại vườn hoa Cửa Nam, lúc đó gọi là Quảng Văn Đình hay vườn hoa Neyret. Quảng Văn đình vốn là nơi nhà Nguyễn cho tụ họp mọi người đến nghe giảng về các chủ trương, thông báo của triều đình. Khi người Pháp chuyển tượng bà đầm xòe về đây đã làm biến đổi kiến trúc nơi này, khiến cho các nhà nho phản ứng:

"Nhớ Quảng Văn Đình tớ đến nghe

Câu Kê[3] chẳng thấy, thấy Đầm xòe

Thập điều bặt tiếng ê a giảng

Choáng óc kèn tây rúc tí toe..."

Ngày 31 tháng 7 năm 1945, thị trưởng Hà Nội trong chính phủ Trần Trọng Kim, lúc đó là ông Trần Văn Lai, ký lệnh giật đổ tượng bà đầm xòe vì cho rằng đó là tàn tích của chế độ thực dân Pháp. Lúc 9 giờ 40 sáng ngày hôm sau, mùng 1 tháng 8 năm 1945 tượng bà đầm xòe và tượng Paul Bert, tượng Thống chế Ferdinand Foch, tượng Jean Duquis cùng bị giật đổ.

Kết cục

Với ý tưởng đúc tượng phật A-di-đà lớn nhất Việt Nam, dân làng Ngũ Xã đã quyên góp mua đồng, thu nhặt lượng đồng ở bức tượng bà đầm xòe này về gom đúc thành bức tượng nặng 16 tấn, ngự trên tòa sen.

aris.seine.liberty.500pix.jpg">aris.seine.liberty.500pix.jpg" style='width:64.5pt;height:89.25pt' o:button="t">

Phiên bản trên sông Seine, Paris

Phiên bản trên đảo Odaiba, vịnh Tokyo, Nhật Bản

Phiên bản trên vịnh Haldimand, Michigan

Tại Las Vegas, New York

 

Rome nghe chuyện này, cu cậu có vẻ tiếc lắm. Rome nhận xét như triết gia: " Con nghĩ người ta lúc cáu giận nhau không nhất thiết phải đập phá đi mọi thứ. Nhất là những thứ đẹp".

Có vẻ con trẻ học lịch sử bao dung và " Người " hơn!

 

johnie
#49 Đã gửi : 06 Tháng Tám 2010 3:26:49 CH

Danh hiệu: Đồ chơi hạng nặng



Gia nhập: 03/03/2006
Bài viết: 376
Điểm: -1.619
Đến từ: Here, there and ev'rywhere

Một trường hợp để mọi người tham khảo

============

Vì sao một học sinh du học tại Mỹ phải bỏ về nước?

(Nguồn: xaluan.com)

Vào một ngày trung tuần tháng 8.2007, tôi nhận được e-mail cấp báo của một người mẹ từ TP.HCM. Trong thư, cô nhờ tôi bằng bất cứ giá nào hãy liên hệ ngay với một trường trung học ở Bắc California để "giải cứu" cho cô con gái vừa mới đặt chân đến nước Mỹ du học chỉ vài ngày trước đó. Lý do là cô con gái đòi tự tử nếu như không đưa cô ra ngay khỏi hoàn cảnh hiện tại.


Một trường trung học ở Mỹ
Một trường trung học ở Mỹ

Đang chuẩn bị lên đường để gặp và thuyết phục cô gái tiếp tục ở lại học (quãng đường từ Nam Cali lên đến tận Bắc Cali - nơi ngôi trường tọa lạc xa chừng 1.100km) thì tôi nhận tiếp cú điện thoại khẩn báo là cô bé đã "cắt đứt mọi liên lạc" (chat, e-mail, điện thoại...) với cả người nhà lẫn bạn bè thân thích ở TP.HCM với lời nhắn là "sẽ không còn thấy nhau".

Việc đầu tiên là tôi gọi ngay số điện thoại 911 (khẩn cấp) báo cho cảnh sát biết có một trường hợp như thế để nhờ can thiệp, ngăn chặn cháu có những hành động rồ dại, thiếu suy nghĩ. Tôi cũng yêu cầu mẹ cháu liên hệ với trung tâm tư vấn du học gửi ngay e-mail qua trường trung học ở Mỹ giới thiệu tôi là người bảo hộ (guardian) của cháu để có đủ thẩm quyền làm việc với nhà trường.

Diễn biến vụ việc

Cháu Th. vừa học xong lớp 11 tại một trường THPT ở TP.HCM niên khóa 2006-2007 thì mẹ cháu đã liên hệ với Viện Ngôn ngữ Quốc tế - Phân viện Việt Nam (ILA Vietnam) trụ sở tại 402 Nguyễn Thị Minh Khai, Q.3, TP.HCM  để làm hồ sơ cho cháu du học Mỹ. Thủ tục nhanh chóng hoàn tất, kể cả việc vượt qua vòng phỏng vấn tại Tổng lãnh sự quán Mỹ ở TP.HCM.

Có điều là Phòng du học của ILA Vietnam đã thay đổi địa điểm học của cháu: thay vì học tại một trường trung học mà gia đình đã biết qua thông tin của những gia đình đã có con em du học trước đây (và theo đúng tên trường trong hợp đồng đã ký kết), thì lại "tư vấn" là "nên" đổi qua một trường khác "tốt hơn" mà khỏi phải chờ đợi lâu. Thế là gia đình đồng ý.

Thật ra, ngôi trường mà Phòng du học "đề nghị thay đổi" - theo chỗ chúng tôi tìm hiểu - khó gọi là tốt hơn do vị thế của trường cũng như sĩ số học sinh theo học (trường có không tới 200 học sinh từ lớp 1 - lớp 12).

Chiều 16.8.2007, Th. đến trường. Ngôi trường này tọa lạc trong một thành phố khá đẹp, có biển và núi. Có điều, thành phố này nằm ở một vị thế có thể xem là "cô lập" và với dân số chỉ hơn 20.000 người thì có thể ví như một "thị trấn đìu hiu" của Việt Nam. Cháu Th. từ bé đến lớn sinh sống và học hành ở nơi đô hội là TP.HCM nên bị sốc ngay khi đặt chân đến đây.

Theo lời Th. kể lại, chiều hôm đó, cháu thử đi bộ ra phố, thấy vắng teo, rồi lại bị một người đàn ông rượt theo làm cháu phải nhanh chân chạy về trường. Cháu không biết là ở những nơi như thế, không nên đi bộ một mình vì có thể bị quấy rầy, thậm chí bị bắt cóc, rất nguy hiểm.

Với hoàn cảnh như thế, dù đã có quyết tâm trước khi du học, nhưng ngay khi đặt chân đến Mỹ, cháu Th. đã bị sốc nặng do thất vọng và bỡ ngỡ trong môi trường mới, như trong e-mail "cầu cứu": "Cháu không muốn ở đây, đìu hiu heo hút, buồn lắm! Còn ở đây nữa chắc cháu chết quá!...".

Một điểm nữa phụ thêm vào việc khó hội nhập với môi trường mới mà Th. ghi trong e-mail là: "cháu không hiểu họ nói gì hết" - nguyên nhân do phát âm không chuẩn nên ban đầu rất khó nắm bắt, sinh ra tự ti mặc cảm, không dám tiếp xúc với ai (chuyện này đã có nhiều bài báo đề cập đến).

Khi tôi đến trường với mục đích hỗ trợ tinh thần và khuyên cháu tiếp tục học ở ngôi trường đó, hoặc sẽ chuyển tiếp qua một trường khác, nhưng nhìn thần sắc thất thần của Th. (theo lời Th. thì cháu sụt mất gần 4 kg chỉ chưa tới 1 tuần lễ), tôi đã làm việc ngay với ban giám hiệu và đề nghị được dẫn cháu đi thăm thú khoảng 1 tuần rồi cháu sẽ quyết định học hay không. Tuy đã được tôi nói chuyện, hướng dẫn thêm về môi trường học tập ở Mỹ,  nhưng Th. một mực năn nỉ cho trở về Việt Nam. Tôi gọi điện và mẹ cháu đồng ý nên đã mua vé máy bay cho Th. trở về.

Lỗi tại ai?

Trước hết là về phía gia đình và bản thân người du học đã không chuẩn bị đầy đủ. Người mẹ kể rằng, trước khi lên đường, cháu rất quyết tâm, cũng có thể vì "phong trào" du học Mỹ rộ lên, ai ai có tiền cũng đều muốn cho con em mình đi học ở Mỹ nên cháu cũng rơi vào trường hợp đó. Quyết tâm thì lớn, nhưng gia đình lại không chịu tìm hiểu thêm về môi trường du học ở Mỹ.

Phòng du học của ILA Vietnam cũng không hướng dẫn tận tình trước khi đưa cháu Th. qua Mỹ. Thế nên, khi rơi vào hoàn cảnh bị cô lập và quá xa lạ như thế, Th. đã bị sốc nặng. Thật ra, với những du học sinh có bản lĩnh một chút thì không đến nỗi nào. Nhưng với những học sinh còn ở tuổi teen như Th. thì việc đưa đi du học ở một thị trấn xa xôi hẻo lánh - nếu nói hơi cường điệu - thì giống như là đưa vào một "trại trừng giới".

Đoạn đường từ San Francisco lên đến Eureka City (nơi ngôi trường tọa lạc) có đến hơn 300 km chạy xe trong rừng hoặc qua các đồi trọc hoang vắng. Cũng cần biết một thực tế là trong nhiều chuyến công tác, làm việc ở nước ngoài lâu ngày, hầu như các thành viên của đoàn Việt Nam đều mong muốn được ghé lại đâu đó có cộng đồng người Việt, được nghe nói tiếng Việt, thèm ăn một tô phở... Rơi vào một môi trường chỉ toàn người ngoại quốc mà khi thấy bóng dáng những "mái đầu đen" hay nghe được một câu tiếng Việt thì như  "bắt được vàng".

Với tâm lý như thế thì ta không nên đưa các em - nhất là những học sinh bậc trung học phổ thông - đi du học đến một môi trường quá cô lập, cách biệt với cộng đồng người Việt như thế. Vậy nên Phòng du học ILA Vietnam đã làm "công tác tư tưởng" cho cháu trước khi lên đường hay chưa? Một trường trung học mà chỉ có chưa tới 200 học sinh thì có thể cho là "trường tốt" được không? Không thể viện dẫn nhờ sĩ số lớp học ít, học sinh được quan tâm nhiều hơn. Vì thật ra ở Mỹ, những trường đông học sinh nhưng vẫn tổ chức, sắp xếp lớp học với sĩ số thấp (đây là một trong những yếu tố đánh giá trường tốt hay không tốt) để việc học có hiệu quả cao.

Nơi tư vấn đã làm hết trách nhiệm?

Ngày 11.9, theo yêu cầu của gia đình cháu Th., chúng tôi đã đến làm việc với ILA Vietnam với mục đích góp ý cho ILA Vietnam để tránh xảy ra những trường hợp tương tự. Ngoài ra, gia đình cháu Th. cũng muốn xem lại những khoản tiền mà  Th. chưa thụ hưởng. Hầu hết các trường học ở Mỹ đều có chính sách rất rõ ràng: Nếu chưa học thì được trả lại tiền học phí đã đóng, nếu đã học một phần thì sẽ bị khấu trừ theo tỷ lệ phần trăm, tiền ăn ở được thanh toán trở lại... (trường hợp cháu Th. chưa học ngày nào).

Nhưng khi tiếp chúng tôi, cô Thi - đại diện cho Phòng du học ILA Vietnam, nói rằng: "bỏ học không lý do khi đã đến trường thì sẽ mất toàn bộ chi phí" theo như câu cú trong hợp đồng mà ILA Vietnam soạn sẵn và chỉ có lợi cho tổ chức giáo dục Study Group của Mỹ. Cô Thi cũng từ chối cung cấp chi tiết về khoản tiền trọn gói lên tới 31.150 USD (khoảng 500 triệu đồng VN).

Trường hợp cháu Th. chưa học một ngày nào mà gia đình phải mất đi một khoản tiền lớn như thế thì  ILA Vietnam nên liên hệ với Study Group và nhà trường để đòi lại những khoản tiền mà cháu Th. chưa thụ hưởng (theo tìm hiểu của chúng tôi thì chỉ 2 khoản  tiền học phí và ăn ở - mà có thể đòi lại được - là đã hơn 15.000 USD).

Nhiều người đến, nhìn ngó
Vài người đến, nhìn thấy...
sh0-0p
#50 Đã gửi : 07 Tháng Tám 2010 9:25:55 SA

Danh hiệu: Tay bị tay gậy


Gia nhập: 08/03/2006
Bài viết: 14
Điểm: 42
Đến từ: Hanoi

Đọc bài anh Johnie không thấy gì lạ. Học sinh cấp 3 đi du học Mỹ nhiều theo dạng homestay.

- Lợi: lên đại học và sau đại học, dễ vào được trường lớn hơn

- Hại: Các trường ở Mỹ nhiều vô cùng nên tìm hiểu cũng mệt. Các em đi cấp 3 thì cũng còn nhỏ tuổi. Nhà chủ (host) do dịch vụ chọn, không do mình chọn nên chả biết thế nào mà lần. Nhà chủ được lợi về mặt kinh tế khi nhận các em ở (tiền thuế, tiền dịch vụ chi trả cho), chứ không hẳn họ nhận vị họ tốt.

Khoảng 5 năm trước có một đứa em gái đi học cấp 3 homestay ở Mỹ. Nó học ở Am và học rất giỏi, nhưng ở vùng hẻo lánh, bà chủ thì cặp với một ông chứ không phải là chồng, lúc nó ở nhà chỉ có ông ý thì nó sợ, chỗ ở thì nó kêu bẩn vì như là có rận chó. Được một tháng thì không chỉu nổi nó bay về. Sau này về thì nó lại đi Sing.

Học đại học ở Sing, sau này học sau đại học ở Mỹ vào các trường lớn cũng dễ dàng. Nhưng không hiểu sao, bạn bè mình đi học ở Sing ít đứa học tiếp lên dù nhiều đứa rất khá.

Ai đang xem chủ đề này?
Guest
6 Trang «<3456>
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn có thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.

YAFVision Theme by Jaben Cargman (Tiny Gecko)
Bản quyền bởi YAF | YAF © 2003-2009, Yet Another Forum.NET
Thời gian xử lý trang này hết 2,639 giây.


Supported by CENTECH Communication